Thứ Bảy, 29 tháng 5, 2010

Năm phút cho buổi sáng



Chuyển mùa. thành phố ì ạch lê thân qua nốt những ngày nóng bức còn lại, sự rõ mong là vậy, trên bao cành lá héo hon và mặt người nhễ nhại. Sức chịu đựng bền bỉ của cuộc sống lại có cuộc tương phùng ngày càng không thể chịu nổi với vòng quay vô tận của tự nhiên càng ngày càng khắc nghiệt. Quả thật không thể nào chịu được, nếu không có điện, nếu không có máy làm lạnh các thứ, hoặc giả là không có những cơn gió nhẹ, đến sớm.

Có thể là khi tối trời, buổi quá giờ vội vã, đường trống và người có được chút thảnh thơi, xe có thể bon bon chạy, càng chậm có lẽ càng tốt, để mặc cho tấm màn sóng sánh của khí trời se sẽ mát lành vồ vập: cả thân người như ngón tay ướt để mặc cho gió lạnh vuốt ve. Chút thanh thản ngày muộn, cho đến chừng đụng phải hồ bơi-lô cốt hay đào đường các thể loại.

Hoặc là buổi sớm, khi những cơn ngáy ngủ còn lờ mờ trên khuôn mặt sớm giờ mưu sinh, khi chợ phố đã bắt đầu vào ca, khi mặt trời còn đương khuất sau tầm cao bình quân của các căn hộ thành phố; là khi cả tiếng động khẽ cũng làm con phố giựt mình; là lúc có thể làm chuyến dạo chơi thong dong qua các con đường lớn nhỏ, có tàng cây cao vút và xe cộ không quá đông, như là rơi ra khỏi sự vồn vã đặc trưng của đời sống thành thị, như một mình ngang qua thành phố lạ.

Những dãy nhà phố mặt cửa đóng im im. Túm tụm những người, trên vỉa hè, trên các loại ghế nhựa, bên ly cà-phê cóc với tờ báo sáng và những mẩu chuyện con con, hay bên món điểm tâm hâm hấp hơi ấm bốc lên không ngừng. Những râm ran bắt đầu của vòng quay hối hả.

Nếu có vô tình bạn chọn khu vực bồn Con Rùa làm điểm đến thì sẽ phát hiện trong bồn không có rùa hiện giờ đang có những đụm sen súng đang chực nở bung. Rồi hãy nhằm hướng một chiều mà đi, tìm xe xôi mặn, mà tôi thích gọi là hàng, đầu tiên bên trái chiều đường, đương nhiên là trên vỉa hè rồi. Thong thả thôi, không gì có thể, và nên là không thể, buộc bạn vội vã, ngay cả việc tìm thấy cái hàng xôi chưa biết là còn có hay không. Nhưng giả thử là bạn tìm thấy, và giả thử là bạn dừng lại, giả thử thêm nữa là bạn có mua xôi, vậy thì lúc đó đừng chỉ chằm chằm nhìn vào xôi và các thứ với cái bụng đói êm, hãy ngẩng đầu lên mà nhìn quanh quẩn, hầu tìm ra một gì, một gì đó khá dĩ, làm cho hàng xôi đầu tiên bên trái chiều đi của con đường trở nên đáng để tìm kiếm. Dù giả thử bạn có biết rằng không gì là lạ lùng trong cái thành phố vốn dĩ đã có quá nhiều lạ thường này.

Hoặc là tượng Đức mẹ, nơi có thể ngắm hàng lượt bồ câu bay, chao nghiêng góc trời. Không biết từ đâu chúng đến, không biết cả nơi đâu chúng đi, nhưng trong một sáng đẹp trời, khi những xiên nắng chỉ vừa kịp đổ bóng người dài thượt trên sân rộng, nếu có vô tình đi ngang vùng rốn thành phố này, mà không còn thấy chúng nữa, thì quả thật ngậm ngùi: đàn bồ câu bên tượng Đức mẹ đã đi đâu? Vào nồi thì càng ngon.

Một sớm quanh quẩn có lẽ không mang lại được cho bạn điều gì, ngoài những quẩn quanh không đầu không đũa, đó là chưa kể đến vấn đề đầu tiên: tiền xăng. Có thể mấy đụm súng sen trong bồn không có rùa con những vẫn được gọi là bồn Con Rùa cũng không còn nữa. Có thể hàng xôi đầu tiên bên trái chiều đi đường cũng không còn, hoặc giả là hết còn là đầu tiên. Có thể đàn bồ câu bên tượng Đức mẹ cũng không còn. Và có thể bạn cả đời cũng không một lần đặt chân đến thành phố này nữa. Nhưng một chuyến dạo chơi buổi sớm, là đáng vô cùng.


Dẫu chỉ để được nhìn thấy một tia nắng xiên xuyên qua vòm lá, đẹp ngẩn ngơ!
















9 nhận xét:

  1. khá khen cho tinh thần lạc quan ngào ngạt!

    Trả lờiXóa
  2. hồi nhỏ mình có một người bác ở Sài Gòn, chỉ có được vài lần đến nhà bác chơi và nhớ một buổi sáng bác chạy xe vòng quanh cái bồn binh Con Rùa...mà để đi đâu thì quên mất rồi. Khi nào mình về sẽ làm y như bạn kể.

    Trả lờiXóa
  3. cà phê đắng11:03 30 tháng 5, 2010

    bạn viết blog dễ thương đến nỗi mình tò mò tìm lý lịch trích ngang xem chàng trai này như thế nào?( không tìm thấy profile)

    Trả lờiXóa
  4. Kết cái đoạn thứ 3 nói về buổi sáng. Mình cực thích khung cảnh đó và cũng lòng vòng trên phố (bằng xe đạp->ko tốn xăng) buổi sớm nhiều lần rồi!
    Rất vui được biết bạn và blog của bạn!
    Hằng

    Trả lờiXóa
  5. đọc thấy mập mạp ghê!

    Trả lờiXóa
  6. mưa bay chừng té dập mông hè :P

    Trả lờiXóa
  7. lam j cung rang loi do an vo, dung la ban tui =D

    Trả lờiXóa