Càfê sữa
trên gác mái, những căn phòng tầng thượng.
Thứ ba, ngày 21 tháng hai năm 2012
tiểu biệt thắng tân hôn
Thứ năm, ngày 16 tháng hai năm 2012
Thuỷ điệu ca đầu
不知天上宮闕 今夕是何年 - bất tri thiên thượng cung khuyết | kim tịch thị hà niên - không, biết (những điều mình biết), trên trời, cung điện [TC] | nay, buổi chiều (ban đêm), ấy là, năm nào vậy?
我欲乘風歸去 唯恐瓊樓玉宇 - ngã dục thừa phong quy khứ | duy khủng quỳnh lâu ngọc vũ - ta, ham (muốn), cỡi gió (thừa phong phá lãng: cỡi gió phá sóng), về, đi (khử: giấu cất, bỏ đi) | nhưng, sợ, chỗ ở của thần tiên [TC] (quỳnh lâu ngọc vũ: cung điện ở trong mặt trăng) [2]
高處不勝寒 起舞弄清影 何似在人間 - cao xử bất thăng hàn | khởi vũ lộng thanh ảnh | hà tự tại nhân gian - trên cao (đối với đê - là thấp), chỗ ở, khôn xiết (bất thăng: không nổi, không xuể), lạnh | bắt đầu, điệu múa, đùa bỡn, nước trong, bóng | ai, tuỳ ý (ra vẻ thoả thích), cõi đời (thế gian, trần thế) [3]
轉朱閣低綺戶照無眠 - chuyển chu các đê ỷ hộ chiếu vô miên - đổi vị trí, sắc đỏ, gác, dưới thấp (cuối xuống), soi sáng, không, ngủ [4]
不應有恨何事長向別時圓 - bất ưng hữu hận hà sự trường hướng biệt thời viên - không nên (không trả lời?), có, oán hận, há, việc, dài (lâu), xoay về, xa cách (chia ly), thời (cơ hội), viên (đoàn viên) [5]
此事古難全 但願人長久 - thử sự cổ nan toàn | đãn nguyện nhân trường cửu - nay, việc, từ xưa (tự cổ dĩ lai), khó, trọn vẹn | xem [1] (*)
千里共嬋娟 - thiên lý cộng thiền quyên - đường xa cùng trăng sáng đẹp [7]
我欲乘風歸去 唯恐瓊樓玉宇 - [2]
高處不勝寒 起舞弄清影 - [3]
轉朱閣低綺戶照無眠 - [4]
不應有恨何事長向別時圓 - [5]
人有悲歡離合 月有陰晴圓缺 - [6]
此事古難全 但願人長久 - (*)
千里共嬋娟 - [7]
Thứ hai, ngày 06 tháng hai năm 2012
và t[r]ym anh biết hát *
Thứ ba, ngày 31 tháng một năm 2012
Chủ nhật, ngày 15 tháng một năm 2012
Ghi chép ngắn bên lề cuộc gặp thượng đỉnh Déplào thảnh thơi các thể loại
Thứ sáu, ngày 13 tháng một năm 2012
những huyền thoại không tên
*câu vêu, câu vêu
Ngày xửa ngày xưa, xưa thật là xưa, khi loài người hãy còn là một đứa trẻ, và muôn loài chỉ đứng vừa đủ một cái sân to, khi chưa có nhà lầu, chưa có ôtô, chưa có Macbook và càng không có mạng 3Giê, chỉ có Mẹ trời ở trên đầu, và Cha đất ở dưới chân: Mẹ trời thật to, còn Cha đất thật rộng.
Chẳng có gì xảy ra, cho đến một hôm nọ, vào cái lúc xưa ơi là xưa không bộ râu bạc nào còn nhớ nỗi, ở tận chốn xa quá là xa không con mắt nào nhìn tới, Mẹ trời và Cha đất lại gặp nhau, giao duyên rồi hạ sinh một bọc trứng, gái trai lẫn lộn. Rồi Mẹ cho nắng ấm, Cha cho trái ăn; Mẹ dạy may áo, Cha tập săn bắt; Mẹ rèn giọng nói, Cha tập bước đi... Thấm thoát mà đã lớn khôn, các con gái trai mỗi người một phương, mỗi người một ngã lên đường khởi dựng cuộc sống mới, chỉ một người đến đất này dựng nghiệp, tục truyền gọi là Hùng Vương.
Hùng Vương là vua, dựng nước Văn Lang; tả hữu có Lạc Hầu, Lạc Tướng trông coi việc văn việc võ; con trai gọi là Quan Lang, con gái gọi là Mỵ Nương; các quan nhỏ gọi là Bồ Chính. Quyền chính trị thì cứ cha truyền con nối, gọi là phụ đạo.(*)
Rồi thời gian như nước cuốn qua cầu không sao lấy lại được, thời thế đổi thay những mong thái bình là thịnh trị, nhưng thế nước có lúc hưng lúc suy, mà giặc phương Bắc suốt ngày dòm ngó, hễ nội chính phiền hà, lòng dân ly tán là vận nước bất toàn, ắt có cuộc can qua. Nhưng nhờ người người trong nước cùng nhau, bao phen dốc lòng, nước Nam đến nay một dãi hùng cứ một phương; trải biết bao đời đến nay vừa vặn 4000 năm.
Nhưng đó là chuyện rất lâu mãi về sau.
Bấy giờ là một ngày rất khác. Khi thần thoại không chỉ là điều huyễn hoặc và tâm trí con người vẫn còn râm ran những câu chuyện phép thuật. Khi rừng già còn phủ rợp bóng thiêng liêng trên những mái đầu làng. Khi bóng đêm là nỗi sợ hãi huyền bí lăm le nuốt chửng lấy mọi sự. Khi quyền lực là tồn tại và lòng người là tờ giấy vò.
Và khi thời đại tao loạn, xuất hiện những anh hùng …