Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2011

quyến luyến như cún con



Dẫu em biết chắc rằng anh trở lại



Thị trấn nào anh đến chiều nay
Mảnh tưởng vắng, mùa đông giá rét
Dẫu em biết không phải là vĩnh biệt
Vẫn thấy lòng da diết lúc chia xa

Xóm làng nào anh sẽ đi qua
Những đồng lúa, vườn cây, bờ bãi...
Dẫu em biết chắc rằng anh trở lại
Ngọn gió buồn vẫn thổi phía không anh.

Thời gian trôi theo cánh cửa một mình
Hạt mưa bụi rơi thầm trên mái ngói
Tờ lịch mỏng bay theo lòng ngóng đợi
Một con đường vời vợi núi cùng sông

Gọi ngàn lần tên anh vẫn là không
Chỉ lá rụng dạt dào lối phố
Dẫu em biết rằng anh, anh cũng nhớ
Nhưng lòng em nào có lúc nguôi quên.

6-3-1985

Xuân Quỳnh









1 nhận xét:

  1. Chời... hôm nay mới biết là mình thích đọc thơ :"> Thanks nhe

    Trả lờiXóa