Thứ Năm, 11 tháng 10, 2012

Ông đã yêu ai bao giờ chưa?



Béo mỹ mều:ủa vậy hả
Béo mỹ mều:khổ thân rối loạn quá hen
Béo mỹ mều:cực lực thiệt
Béo mỹ mều:=))
Béo mỹ mều:Anh cứ hát mãi cái câu duy nhất của Beatles (duy nhất vì người ta chỉ cần biết câu ấy là đủ, chẳng cần gì thêm): All You Need Is Love. Suốt đời chúng ta đi tìm tình yêu, rồi buồn, không phải là không có gì để yêu, mà vì yêu quá nhiều người, nhiều thứ, nhiều nơi chốn, nhiều khoảnh khắc, nhiều câu chuyện. Yêu nhiều nhưng sao cái cảm giác thiếu nhau vẫn vương vất mãi. Chúng ta mong ước hội ngộ, tưởng tượng được ngồi với nhau một buổi thì sẽ thôi cô độc. Nhưng khi gặp nhau, mọi người nói rất nhiều, và chẳng nói được với nhau gì mấy. Cảm giác khát khao vẫn luôn quanh đây. Khi ra về, điều còn lại là một lỗ tr
Béo mỹ mều: Cảm giác khát khao vẫn luôn quanh đây. Khi ra về, điều còn lại là một lỗ trống, một chút băng không chịu tan nơi vách của trái tim. Chúng ta yên lặng khi ngồi trước mặt nhau, và yên lặng khi trở về với căn phòng của riêng mình. Tôi lên mạng, viết một câu nhỏ nhoi gửi đi vào cyberspace: “Hôm nay buồn quá”, rồi cảm thấy nói câu đó không với ai cả dễ hơn nói với người mình yêu nhất. Với những người mình yêu, chỉ có sự yên lặng.
­Béo mỹ mều:ỗi cô đơn lâu ngày thành bạn thân, đằm thắm đến nỗi kỷ niệm tôi yêu mến nhất trong một năm nay không phải là những ngày hay đêm vui chơi với các tình yêu, mà là một đêm ngồi chèo queo trên một chuyến xe đò vắng hiu từ miền Trung với một cái iPod bị hết pin (vì iPod luôn luôn bị hết pin khi mình cần nó nhất). Tôi nhìn ra cửa sổ, những vách núi mờ tối, bóng những cây rừng đến gần rồi đi xa, dường như bất động, dường như mênh mang như chưa bao giờ gắn bó với mặt đất, và tôi nghĩ, tất cả những chuyến đi của tôi từ nay về sau sẽ luôn luôn cô đơn, buồn bã và bất định như thế này, và tim tôi chợt buốt l
Béo mỹ mều:Và tôi lại đi tìm tình yêu, bởi vì all you need is love, tôi cần, không biết bao nhiêu thì đủ, trong khi tôi đã trót yêu quá nhiều thứ, đến nỗi tình yêu đã tràn ra khỏi lồng ngực, chảy lan đi mọi phía. Ôi những tình yêu không có hội ngộ, không có lời lẽ nào, không có con nhện nào giăng tơ nhốt những trái tim lại thôi đừng đi xa nữa. Không ai nói với ai: Hãy ở lại đây đêm nay, ít nhất là đêm nay.
Béo mỹ mều:hay nhỉ, người ta có thể viết 1 đoạn ngắn mà lưu truyền mãi mãi
Hêu hiền hậu:giống Dương nhỉ?
Béo mỹ mều:Dương nào?
Béo mỹ mều:này là Đoàn Minh Phượng
Hêu hiền hậu:còn dương nào nữa
Hêu hiền hậu:à
Béo mỹ mều:trong blog cũ của bà ấy
Hêu hiền hậu:toy có cảm giác không ưa bả
Béo mỹ mều:entry "All you need is love"
Béo mỹ mều:tôi lại rất ưa bả
Hêu hiền hậu:toy luôn có cảm giác bả bắt chước ai đấy
Hêu hiền hậu:hic
Hêu hiền hậu:với lại đoạn vừa rồi toy có cảm giác nó thiếu chút gì đó da diếc
Béo mỹ mều:vì nó bình thản
Béo mỹ mều:cái bình thản của người đi qua mất mát
Hêu hiền hậu:ừ toy chẳng thấy được cái đó
Hêu hiền hậu:he he
Béo mỹ mều:cái bình thản của người đi qua mất mát?
Béo mỹ mều:lộn
Béo mỹ mều:ông đã yêu bao giờ chưa?










4 nhận xét:

  1. mất ngủ thì không có sức để yêu đâu cu :)) yêu cần sức :D

    Trả lờiXóa
  2. mềnh cũng thích cái bài nầy của chị Phượng. chấm than

    Trả lờiXóa