Thứ Năm, 1 tháng 11, 2012

Darkness in summer (*)




1. [cơm nguội]


Trời lạnh rồi em có biết không
những con chuồn chuồn nằm dài bên bậu cửa
những ô cửa sổ không có chắn song
những ô thuyền lỉnh kỉnh những hộc gỗ
không ai nhớ nhau hôm nay
tôi thả mình trôi trên sông
tôi thả mình trôi theo dòng
chẳng có đèn vàng nhấp nháy
không ai nhớ tôi hôm nay.





2. [tạm dịch]


In those days I was still doing some travelling.

Trong những ngày đó tôi vẫn đang làm những cuộc quanh quẩn.

I had just left one country and entered another. Sleeping and walking, I passed one day after the next in a cheap hotel in the students' quarter of the capital city. It was the beginning of summer, and the city was deserted, like a vast cemetery or an empty valley. Every day, the rain begin in the morning and the sky hung low like an old, greasy wad of cotton. There was no warmth or brilliance anywhere. Summer was ailing with some terrible incontinent sickness and there was no sense of burgeoning life or growth. That appealed to me.

Tôi vừa rời nơi này và đến một nơi khác. Ngủ và đi bộ, tôi trôi từ ngày này qua ngày nọ trong một khách sạn rẻ tiền ở khu sinh viên của thủ phủ. Vừa bắt đầu mùa hè, và thành phố đã hoang vắng, như một nghĩa trang rộng lớn hay một thung lũng không bóng người. Mỗi ngày, mưa rơi vào buổi sáng và bầu trời xuống thấp như một nùi bông nhờn cũ. Không thấy chút ấm áp hay rực rỡ nào ở bất cứ đâu. Mùa hè đang cơn bức bối tệ hại khôn cưỡng và chẳng có chút dấu hiệu nào của cuộc sống đâm chồi hay sinh trưởng. Nó lôi cuốn tôi.

A river flowed in front of the hotel, and a cathedral stood on the opposite bank amid a grove of trees. Whenever I looked, the river was a muddy gray-yellow and dimpled by numerous raindrops, and the gargoyles of the cathedral roof were drenched. The gargoyles had frozen in the midst of turning around to roar; having seen stared at, they had turned into stone. I sat on the bed, sipping vodka, and watched the circles continuously expanding and then disappearing across the surface of the yellow river. And as I stared, the fungus threads of the rain soon vanished, and it seemed as though only one solid stream of rain was falling. I would become bored with it after a while and fall asleep. Walking, I would go out to buy bread and ham, not even stopping at bookshops, movie theaters, or restaurants. I would return t eat in bed, and the sleep some more. It seemed as though my body had disappeared and my brain had melted away; I could go on sleeping endlessly no matter how much I had already slept.

Một con sông chảy qua trước khách sạn, và toà thánh đường đứng phía bờ bên kia, giữa lùm cây. Mỗi khi tôi nhìn qua, dòng sông có màu vàng xám đục và mưa tạo nên vô số vòng đồng tâm lan toả trên bề mặt, và các bức tượng hình thú trên nóc thánh đường sủng nước. Các bức tượng hình thú đã đông cứng lại giữa lúc [chúng] xoay người để gầm lên; phát hiện bị nhìn chòng chọc, chúng đã hoá đá. Tôi ngồi trên giường, nhấp từng ngụm vodka, và xem những vòng tròn liên tục toả ra rồi biến mất dọc theo mặt nước màu vàng. Và khi tôi chăm chú, những sợi mưa như nấm mọc kia sẽ sớm biến mất, và nó trông như thể chỉ một dòng chảy thuần nhất của cơn mưa đang rơi xuống. Tôi sẽ chán nó sau một lúc và ngủ thiếp đi. Đi bộ, tôi sẽ ra ngoài mua bánh mì và thịt giăm bông, không cả dừng lại ở hiệu sách, rạp chiếu phim, hay nhà hàng. Tôi sẽ trở về để ăn trên giường, và ngủ thêm chút nữa. Nó có vẻ như là cơ thể tôi đã biến mất và trí óc tôi đã tan chảy ra; tôi có thể tiếp tục đánh giấc miên viễn như thế bất kể bao lâu tôi đã ngủ rồi.

The room was in a students' boardinghouse. The old wallpaper had been torn here and there, and was streaked with brown bloodstains, apparently traces of crused bedbugs. The mirror in the bathroom had a large Y-shaped crack; there was a bathtub, in which hot water was only occasionally available. A bed and a table crowded the room, so that one had to turn sideways to pass between them. Red curtains resembling burlap bags hung over the window. They imparted a blood-red cast to the entire room, whenever I switched on the small, old, tulip=shaped lamp, and the desert faded out, leaving only a soft warm gentleness. Shadows of cliffs, forests, caves, and skies took form on the walls and ceiling. While watching, smoking a bitter cigarette made of pickled black leaves wrapped in corn paper, I would begin to doze again, although I had only just awakend. No one knocked; no telephone rang; no books, no discussion. I continued to slept in my red cocoon. My cheeks and stomach bulged with pale, flabby fat, and whenever I woke I felt as though I were wearing a mask. Imprisioned in heavy flesh, I would try to digest the memories of the past ten years, but I would only be overcome by lasstitude, and all difficulties and joys would lose their substance, appearing like dusky shadows and distant landscapes. The lassitude proliferated like a greenhouse vine that has run over from a flowerpot onto the floor, and still continues to grow even though it has not the strength to lift stem or leaf. The vitality taht evaporated form my body crawled over the walls, sprawled across the ceiling, filled the room, and thrived like an internal confusion. Strands of monologues, words, and concepts entangled themselves without any connection; they entwined, opened leaves, and reached out with grasping tentacles.

Căn phòng nằm trong một khu nhà trọ sinh viên. Giấy dán tường đã cũ bị rách chỗ này chỗ kia, và có những vệt máu màu nâu, rõ là dấu tích của những con rệp bị nghiền nát. Tấm gương trong phòng tắm có một vết nứt lớn hình chữ Y; có bồn tắm, mà chỉ đôi khi mới có nước nóng đổ vào. Cái giường và cái bàn làm căn phòng chật ém, nên phải xoay ngang người để lách qua chúng. Những tấm rèm màu đỏ giống vải bố treo trên cửa sổ. Chúng phủ một màu đỏ máu lên cả căn phòng, mà mỗi khi tôi bật chiếc đèn bàn nhỏ, cũ, hình tulip sáng lên, và hoang vắng mờ đi, chỉ còn lại sự dịu nhẹ êm ấm. Bóng của những vách núi, những rừng cây, những hang động và những bầu trời đổ hình lên các bức tường và trần nhà. Trong khi ngắm nhìn, hút một điếu thuốc đắng được làm từ lá đen được ngâm chất bảo quản bọc trong giấy làm từ bột bắp, tôi lại bắt đầu một giấc mơ màng, dù cho tôi vừa mới thức dậy. Không ai gõ cửa; không điện thoại reo; không sách, không nghe nói gì. Tôi tiếp tục ngủ trong chiếc kén đỏ của mình. Hai má và bụng tôi phồng lên ngấn mỡ nhão nhoét, trắng bệt, và mỗi khi tôi thức dậy tôi thấy như mình đang đeo mặt nạ. Bị giam hãm trong xác thịt nặng nề, tôi đã cố đào xới những ký ức của mười năm trước, nhưng tôi chỉ bị nhấn chìm bởi cảm giác mệt mỏi, và mọi khó khăn cũng như niềm vui sẽ đánh mất gốc rễ của chúng, hiện ra như những bóng hình mờ khuất và những khung cảnh xa xăm. Cảm giác mệt mỏi nảy nở sinh sôi như cây nho trong nhà kính đã tràn khỏi chậu bò lên nền nhà, và vẫn tiếp tục dài thêm mặc dù nó không thể tự nâng lấy cành lá của mình. Cái sức sống bốc hơi từ cơ thể tôi trườn lên các bức tường, vươn ra khắp trần nhà, điền đầy phòng, và trỗi lên như một sự hỗn loạn nội tại. Những sợi chỉ của độc thoại, ngôn từ, và khái niệm xoắn xít với nhau mà không cần bất kì liên kết nào; chúng quấn lại, ..., và vươn ra với những xúc tu thèm khát.







(*) Takeshi Kaiko, trans. Cecilia Segawa Seigle.


6 nhận xét:

  1. valley là thung lũng chứ k phải con hẻm :D

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. để mai xem lại có khi là lỗi typo :))

      Xóa
    2. cuốn gì mà thoạt đầu buồn ngủ thế? ;))

      Xóa
    3. đi bộ xong về ôm gái ngủ, thích thế còn gì :))

      Xóa
  2. đói bụng giữa đêm thì cơm nguội nhất xứ!

    Trả lờiXóa