Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2012

mộng mơ như ta thấy


Tình cảnh những đứa con sách vở chúng ta mới kỳ lạ làm sao! Mỗi chúng ta đến đây như một chuyến viếng thăm ngắn ngủi. Ta không biết để làm gì, nhưng đôi khi ta cảm nhận được điều đó. Đó có thể là sau bữa tối, khi đèn đường đã soi rõ hơi sương và không gian đặc quánh nỗi im ắng; đó có thể là giữa giờ nghỉ buổi trưa, khi mọi lo toan như đã khuất sau lần kính và trước giấc ngủ ngắn; cũng có thể là một lúc nào đó lỡ làng, giữa cuộc đợi chờ một cái gì, thường khi là chốn đông người, thường khi là ở đám ăn cưới, giữa vồn vã nói cười xung quanh, một ai đó lặng im, với trong tay là cuốn sách. Hay bất cứ lúc nào có một người đang đọc. Đọc, và chống lại sự vội vã của cả nền văn minh. Cho dẫu lãng quên là định mệnh; và sau đây là mười đề cử cho giải Lãng quên trên kệ sách của đợt trao giải Gió Hơi Lớn lần này.

____



* Vũ Trụ [Cosmos], Carl Sagan, Nguyễn Việt Long dịch, NN | NXB Thế Giới, 2011.

Có một nguyên tắc bất thành văn rằng hãy kiệm lời khi nói về những gì vĩ đại. Đây là ví dụ.


* Vật lý và Triết học, Werner Heisenberg, Phạm Văn Thiều, Trần Quốc Tuý dịch, NXB Tri Thức, 11/2009.

Newton là một thiên tài. Thiên tài chỉ làm một việc duy nhất đáng kể là chỉ lối cho người khác đi theo. Thiên tài của Newton đã vạch ra một lối đi xuyên suốt hơn 200 năm cho trí tuệ nhân loại. Cho đến khi Einstein, một thiên tài khác xuất hiện sau thời của Newton, vẽ lại con đường đó, một cách cụ tỉ hơn. Nói cách khác, Einstein là Kẻ được chọn kế thừa sự nghiệp của Newton và bao người đi trước, góp phần định hình thời đại cũng như tương lai của những thế hệ kế tiếp. Nhưng có phần trái ngược với lĩnh vực kỹ thuật, nơi mà lý thuyết của ông bao trùm một cách gần như tuyệt đối, thì có vẻ tư tưởng của lớp hậu sinh chịu ảnh hưởng phần nào nhiều hơn từ một nhà vật lý lý thuyết khác, vốn cũng không kém tiếng tăm, người chỉ với một dòng hệ thức ngắn ngủi, có vẻ như, đã lên khuôn cả tư tưởng chủ đạo của gần trăm năm sau: Chào mừng đến với thế giới bất định!


* Thế giới lượng tử kỳ bí [Skurrile Quantenwelt], Silvia Arroyo Camelo, Phạm Văn Thiều, Vũ Công Lập, Nguyễn Văn Liên dịch, NXB Trẻ, [...].

Heisenberg gần như có thể gọi là cha đẻ của cơ học lượng tử, dưới sự bảo trợ của người khổng lồ Max Born, đã bắn phát pháo hiệu dự báo cho một thời đại bất định sắp đến. Vậy cơ học lượng tử là gì? Một cô gái trẻ, rất trẻ, đã tự hỏi, và tự mình đi tìm câu trả lời. Đầu tiên là qua các tài liệu thường thức. Nhưng cô không hài lòng, chúng quá dễ dàng để chấp nhận. Tiếp tục đào sâu thêm nữa, thêm nữa, rồi thêm nữa, đến một lúc thì cô quyết định mình phải làm một điều gì đó. Nói theo lời cha cô, được ghi trong phần giới thiệu của quyển sách, thì tuổi 18 người ta còn trẻ, người ta thường làm một điều gì đó. Một điều gì đó đặc biệt chỉ xảy ra một lần trong đời. Và Silvia quyết định viết quyển sách này.


* Từ xác định đến bất định [From certainty to uncertainty: The story of science and ideas in the twentieth century], F. David Peat, Phạm Việt Hưng dịch, NXB Tri Thức, 2011.

Thế giới chúng ta đang sống là một hỗn độn. Các hệ tồn tại trong một trạng thái giả cân bằng mà chỉ một tác nhân lạ phù hợp kích thích hệ sẽ nhanh chóng trở thành hỗn độn, rồi lại tái cân bằng tạm thời rồi lại hỗn độn. Rất nhùng nhằng. Những gì chúng ta có thể biết được, vốn nằm ít ỏi trên bề mặt của những tảng băng trôi vùng cực. Vậy chúng ta nên làm gì, trước khi những tảng băng kia tan mất? - Ngủ một giấc dài, hẳn nhiên rồi.


* Vượn trần trụi [The Naked Ape]/ Vườn thú người [The Human Zoo], Desmond Morris, Vương Ngân Hà dịch, NN | NXB HNV, 2010.

Đây là một ví dụ khác.


* Tôi là ai - và nếu vậy thì bao nhiêu? [Wer bin ich - und wenn ja, wie viele?], Richard David Precht, Trần Vinh dịch, NN | NXB Dân Trí, 2011.

Con người là một thực thể rắc rối. Những gì thuộc về con người cũng rắc rối. Những gì thuộc về tâm trí con người lại càng rắc rối. Và như bóng đêm. Nhưng trong giới hạn những gì khoa học có thể làm được, chúng ta có thể lần mò học cách nghiên cứu bộ não người, và thu được ích lợi về việc hiểu biết bản thân loài người từ đó. Đó có thể là câu chuyện về phần vỏ não điều khiển hoạt động tư duy của ý thức, cái phân biệt chúng ta với các loài bò sát tổ tiên; hay bộ não chứa đựng thông tin một cách phân tán trên toàn bộ bề mặt vỏ não, để mà khi bị tổn thương một phần, thì trí nhớ con người không hoàn toàn mất đi mà có thể được khôi phục dần ... Đó cũng chính là ích lợi thu được nhờ vào tiến bộ của khoa học và công nghệ. Nhưng khuất sau những gì được nhìn thấy, thì rốt cuộc, chúng ta là ai?


* Hành trình vào triết học, Trần Văn Toàn, Ban Tu thư ĐH Hoa Sen | NXB Tri Thức, [...].

Cuốn sách này vốn là tài liệu giảng dạy môn triết học cơ sở cho học viên dự bị văn khoa trước 1975. Nó nói về triết học như một hoạt động lành mạnh của tư duy, gần gũi như một hơi thởi và mời gọi tham cuộc như một người bạn thân tình. Mọi sự chẳng hề đơn giản, hẳn nhiên vậy. Nhưng cũng chẳng phải là gì để mà sợ hãi, bởi sau bữa cơm thì mọi sự đều hoá ra dễ dàng. Rồi cuộc đời cũng trôi qua, chúng ta cũng chẳng thể sợ hãi được gì nữa. Vậy đi vào triết học để làm gì? - Để theo cách nào đó tránh được một sự kiện đáng buồn trong đời người, gọi là vong thân? (*)


* Phải trái đúng sai [JUSTICE What's the right thing to do?], Michael Sandel, Hồ Đắc Phương dịch, NXB Trẻ, 2011.

Einstein từng nói/viết, đại ý, rằng hệ thống quân đội là quái thai kinh tởm nhất của hệ thống bầy đàn. Trong một chiều kích khác khác, thì có thể gọi xã hội dân sự là một con quái vật đầy phiền toái của các nền văn minh. Ý tôi muốn nói đến xã hội dân sự với đầy đủ phẩm cách và hoạt động lành mạnh của nó, tức là cái đối trọng lợi ích của các bên trong xã hội. Tất nhiên là nằm ngoài chính phủ, và tất nhiên là có đối đầu nhau trong phân chia miếng bánh lợi ích từ các nguồn lực xã hội. Đối đầu, nhưng không đối địch. Việc tranh giành lợi ích giữa các bên phần lớn là tranh thủ sự đồng tình của các thành viên trong một cộng đồng cụ thể. Phe thắng là phe có được số đông ủng hộ. Nhưng điều đó có thực đúng không? Dựa trên nền tảng của triết học, thông qua ba ngã đường của Phúc lợi, Tự do, và Đạo đức, Michael Sandel dẫn ta vào một hành trình đầy hứa hẹn để tìm kiếm Công bằng.


* Thế giới như tôi thấy [Mein Weltbild], Albert Einstein, Đinh Bá Anh, Nguyễn Vũ Hảo, Trần Tiễn Cao Đăng dịch, Bùi Văn Nam Sơn hiệu đính, NXB Tri Thức, 2007.

Về tất thảy mọi chuyện trên đời có thể, từ một cuộc đời khiêm nhường mà sôi nổi.



___


Còn lại là phần của chúng ta - những đứa con của trái đất, đến đây trong một cuộc tồn vong ngắn ngủn - như một hạt bụi bay ngang qua bầu trời, chúng ta chọn gì: Chiến tranh hay hoà bình, cơ đơn hay tuyệt vọng, tivi hay áo ngực?

- Ngủ một giấc dài, hẳn nhiên rồi.

























Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012

cõi này là để chơi hoang (*)





lừa nhau một chút thôi nghe 
thánh thần bên cạnh đừng đè ngộp hơi 
để còn thả cửa rong chơi. 







(*) lục-bát-ba-câu, nguyễn tôn nhan, hương tích ấn hành, 2012. 
sách hiện đã có tại Thư quán Hương Tích - 308/12 Nguyễn Thượng Hiền, quận Bình Thạnh.  

























Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2012

Không thể chối từ














Thứ Năm, 13 tháng 12, 2012

Dưới vòm cây



Khoảnh khắc đáng nhớ nhất của chuyến đi đến vào một lúc chẳng ai ngờ; khi chúng tôi quành xe lại, đầu xe chúi vào nhau, khựng lại một chút như làm dáng, rồi bằng một cử chỉ như là bông phớt, chúng tôi nhìn nhau rồi chúng tôi cho xe chạy. Đi Ngoạn Mục.

*

Xét về mặt tập tính, hành vi check-in có nhiều điểm tương đồng với hành vi đánh dấu lãnh thổ bằng nước tiểu của loài chó. Khác biệt căn bản nằm trong thông điệp truyền đi: loài chó dùng mùi để gởi tín hiệu cảnh báo đến bất kỳ sự xâm nhập nào; trong khi check-in, phần lớn, là một sự mời gọi: "Em đang ở đây. Đến đây anh". Càng mời gọi hơn nếu như nơi đến là một chỉ dấu của sự thừa mứa xa hoa, như đang vào mùa lạnh chẳng hạn.

*

Thừa mứa xa hoa là một trạng thái giả tưởng, có thể có được với những xếp đặt như thế này: buổi sáng trời lạnh, ngoài cửa sổ còn sương sớm, trà nóng, đọc Bốn mùa và Adele đang hát; skyfall. Nhưng hoá ra tất thảy những điều đó không thể sánh được với chỉ mỗi câu này: "Tôi nhấc nó ra. Tôi cầm nó trên tay. Tôi cầm nửa đó của nó". Hay mọi thứ sẽ chỉ trở nên hoàn hảo khi chúng ta thôi kỳ vọng nó hoàn hảo?

*

Bạn hỏi hút thuốc cảm giác thế nào. Tôi không biết nói sao, mọi thứ rất mông lung, dù rằng cái vị hậu của một điếu thuốc là giống như ngậm tro vào miệng. Nhưng không phải cái đó. Nó không phải là điều cốt yếu. Cái chính yếu của những thứ có tính kích thích như rượu bia và kể cả thuốc hút nữa vốn là để làm ta say. Bạn uống một ít bia, bạn hút một ít thuốc. Bạn chưa cảm thấy gì. Bạn tiếp tục uống, tiếp tục hút. Vẫn chẳng có gì. Bạn lại tiếp tục, tiếp tục. Tiếp tục. Rồi đến một lúc nào đó, bạn chẳng nhớ gì nữa ngoài cảm giác tê tê dại dại. Tôi chẳng thích thú gì cái sự tê dại ấy, nhưng giống như một khoảnh khắc hẩn lên của gờ giảm tốc trên đường bằng, nó cho tôi một ít gì cảm giác mình đang tồn tại. Hoặc giả tôi đang muốn thấy một thằng ngu, thế nên tôi lại đốt thuốc.


*

Cách thành phố hơn hai mươi cây số, chúng tôi chạy đến một đoạn triền núi mở ra đón nắng. Nắng chiều chiếu xiên từ phía trái, ôm lấy chúng tôi, bọc chúng tôi trong một lớp chăn ấm vàng dịu. Buổi chiều sương rơi sớm, đường đèo khúc khuỷu. Những khoảnh cây thông, những mái nhà bé xíu. Để lại những vạt dã quỳ vàng rực cả một cung đường, để lại cái lạnh cóng tay đang lặng lẽ trườn mình lên những vạt đồi nắng rút dần, để lại Đơn Dương một tấm lòng, chúng tôi trở về.

Mang theo nỗi nhung nhớ những cung đường; và tất cả tình yêu với bầu trời.

*

Sau một chuyến đi xa, mọi thứ có vẻ trông cụt ngủn. Như thế này.









Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2012

Những gì thấy muộn



1. Những gì thấy muộn là cái sờ sờ ra đấy nhìn phát phải thấy ngay nhưng lại không thấy mà phải một hồi lâu lâu sau mới thấy; như là chữ I trong dòng tựa của quyển Em làm ơn yêu im đi được không? có màu xanh tiệp với màu của biển ngoài cửa. Là ý gì? Sự im lặng mang màu xanh của biển? Sự im lặng của biển? Sự im lặng của biển. Nhưng dù có thế chăng nữa thì đấy không phải là một cái bìa đẹp.

2. Márai Sándor hẳn là người viết theo cách trông như là đối nghịch hoàn toàn với Raymond Carver. Kiểu như hai thái cực đối nghịch ấy: (1) là nhà văn của những cảm xúc tinh tế và miêu tả đầy hình ảnh tượng trưng, như những gì ông thể hiện ờ Bốn mùa, Trời và đất; bữa tiệc ngôn từ do (1) bày ra luôn tràn ngập sự lơ lửng và bay bổng: chúng như khuyến khích tâm trí người đọc bay lên, vút cao. Trong khi, với (2), những dòng chữ tựa như những cấu trúc khung tạo nên từ những sự kiện; tựa hồ như tước đi mọi cảm xúc, gần như là lạnh lùng. (2) luôn làm tôi nhớ đến cảnh nhân vật nam chính, trong Chuông nguyện hồn ai, suy tính đến việc rút súng, bắn chết những kẻ cùng bàn nếu bên kia có dấu hiệu vượt quá lằn ranh; sẵn sàng lấy mạng người khác chỉ trong chớp mắt; như một kẻ thạo việc chẳng gợn chút băn khoăn gì. Vậy cảm xúc ở đâu? Không ai nói gì.

3. Hemingway là một trường hợp khác; tôi luôn cảm giác sẽ có một cú bùng vỡ sau những gì lạnh tanh được bày ra ấy. (2) luôn làm tôi nghĩ đến dòng suối. Đúng hơn là tiếng suối chảy. Đúng hơn là tôi luôn chờ đợi cái tiếng động ấy trong khi đọc, khi ngừng đọc, khi nghĩ về. Giống như Nhen lửa; trong đêm, cái gì khiến ta thức dậy?; Cái gì giữ ta tỉnh thức?; Cái gì khiến ta chờ đợi?; Tiếng suối, ở đâu?

4. Trở lại với cái bìa đẹp. Tôi không thể nói cho bạn biết tiêu chuẩn thế nào để đủ gọi cái bìa là đẹp. Nên tôi sẽ nói với bạn về Cái Đẹp. Cái Đẹp như là một ý niệm tự thân, vượt lên khỏi (beyond) những hạn chế của ngôn từ hay giác quan ấy, nói theo Eco khi dẫn lời cha nào đó sống ở thời Trung cổ, là cái gì đó toả sáng tự nó. Toả sáng không chỉ gói gọn trong hành động nhìn bằng mắt mà bằng tất cả các giác quan: như một mùi hương, như một giai điệu, như một chạm vào... Nhưng như thế thì Cái Đẹp lại không phải tự nó nữa rồi. Lúc này, Cái Đẹp là sản phẩm của người thưởng lãm, thông qua hành động đọc, hành động nghe, hành động nhìn... Tức là thông qua những hành động truy vấn thế giới của người tham cuộc. Tức là Cái Đẹp trở thành một cái đẹp dưới thẩm quyền của một con người cụ thể, qua một quá trình đánh giá và đánh giá lại diễn ra liên tục. Tức là Cái Đẹp nay thôi mang tính chân lý, nhường sân khấu lại cho những cái đẹp đậm màu sắc cá nhân: những giá trị của số đông, như số phận của những Đại Tự sự, như bị khước từ đã chuyển thành những kho báu mang tính cá nhân sâu sắc. Bây giờ là lúc riêng tư; nếu không tìm thấy người đáng để trưng nó-cáikhobáuđó ra, thì tốt hơn hết là im lặng mà thu vén lòng mình lại.

5. Tôi muốn sống một cuộc đời bình thường cùng đầy rẫy những điều nhỏ nhặt. Nghĩa là sáng dậy sớm để hít lấy cái lành lạnh của ngày mới chưa tỉnh giấc; đi bộ qua con phố vắng lồng lộng gió thổi; uống trà trên gác mái, trong một căn phòng gỗ; xem mưa buổi đêm; nghe một giọng nói thầm;... Tức là sống theo cách đầy đủ nhất để tâm hồn mình nở hoa: có cả cơn vui lẫn những niềm đau đớn. Còn lâu mới thành huyền thoại; còn lâu mới là vĩ đại: nhưng chính những điều nhỏ nhặt đó là những gì tôi có thể vin vào ngõ hầu tiếp tục tồn tại trong thế giới hỗn độn này: sống một đời bình thường.

Theo cách đó, tôi hy vọng mình sẽ có-thể-gọi-là-đủ vốn sống, những gì đã kinh qua, để điền những cảm xúc chừa trống vào cái khung sự kiện của (2), để có thể phần nào thấy được một phiên bản mỏng phớt của những cuộc đời khốn khổ nằm sâu trong đầu con người đó.

Hay là văn chương nói chung vậy.








Thứ Hai, 26 tháng 11, 2012

"Cô ơi, con muốn mua rau."



1. Thói quen là sự thực hành của vô thức. Mọi khi ý thức không nhận ra sự tiếm quyền của thói quen nên cuộc đời vô sự. Rắc rối nảy sinh khi cái thằng ý thức ấy bỗng nhiên nó bảo "êh coi chừng kờ", hay nói cách khác quy trình được thiết lập cùng thói quen đó nay bắt đầu bộc lộ những dấu hiệu của "chuệch choạch". Vì nhiều lý do: do thay đổi môi trường, do thay đồi luật chơi, hay do vô thức lâu ngày đã hoá thành vô tâm đíu quan tâm mẹ gì nữa... Giải pháp lúc này chỉ đơn giản là ghi nhận các sự biến đổi rồi điều chỉnh quy trình theo hướng phù hợp với các tác nhân hiện thời. Hay đơn giản hơn là dừng làm theo thói quen cũ nữa.


2. Ví dụ như việc lái xe: đề máy, lên ga, vào số, kiểm tra mặt đường rồi cho xe chạy; các thao tác này là quá quen thuộc đối với một người chạy xe đến nỗi chẳng cần để ý [cơ thể] cũng tự khắc biết giảm ga trước khi lên số. Không thì xe sẽ bị giật, máy bị ép ga phát ra tiếng hú khá to. Đây là thao tác lỗi, cần loại bỏ ra khỏi quy trình. Tập luyện, mà cụ thể ở đây là thực hành, sẽ lặp đi lặp lại chuỗi những thao tác khả dĩ tạo nên hiệu quả mong muốn để hoàn thành một công việc cụ thể, như là lái xe, như là đi bợi; là dạy cho cơ thể thích ứng phối hợp các động tác phức tạp một cách tuần tự, nhịp nhàng và đồng bộ; là loại bỏ các động tác thừa và tiến hành ghi dấu ấn các thao tác gọi-là chuẩn. Thói quen được thiết lập cùng lúc với việc một quy trình được hoàn thành; dĩ nhiên, để đạt được một hiệu suất tốt nhất có thể. Và cứ thế tiếp diễn. Cho đến khi chớp sáng đó lại chợt loé lên "êh coi chừng kờ".


3. Mục này không phải kể chuyện mua rau. Nhưng sau một thôi hồi chờ đợi bao người đến sau nhưng xong trước, sau khi nhìn hết lượt những khuôn mặt ngơ ngác không biết đâu bấu víu, sau khi hết nhìn chiếc màn hình tinh thể lỏng hễ chạm tay vào là đùn phiếu mang số chờ lượt phục vụ lên rồi đến chiếc màn hình led sổ những gạch ngang màu đỏ, nhìn thêm một vòng quanh căn phòng ấy, tôi bước ra khỏi điểm thu cước lớn lớn đẹp đẹp đó với mảnh biên lai màu hồng trên tay, nụ cười trên môi cùng hồi ức mong manh của những ngày xa xưa mẹ móm lời cho khi lần đầu nhút nhát đi mua rau, bất giác tôi muốn thốt lên, nhỏ thôi: "Cô ơi, con muốn mua rau."

Mẹ!, quả nhiên, không nói sai bao giờ.











Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2012

Trong công viên; ở góc vườn.





1. Đọc sách trong công viên là một việc rất nên làm trong khi không mắc nhìn người khác chạy bộ. Hoặc là cây, hoặc là gái, hoặc là mây, hoặc là những lúc ngẩng lên nhìn mông lung về phía những táng lá rung rinh những đốm nắng chiếu xuyên trên cao cao: có quá nhiều thứ chộn rộn chung quanh như thể luôn trong tình trạng nhăm nhe nhảy xổ vào giữa niềm vui nhàn hạ với một quyền sách. Không cần phải cự nự gì. Bởi vì trời hôm nay rất đẹp.

Gió nhẹ phơn phớt, chốc lại tạo nên đợt sóng lá lướt qua chùm cây ở phía xa. Như vén nhẹ một vạt tóc mềm, toát lên hương thoang thoảng. Trên những thân cây vươn cao vút, dưới ánh lấp lánh xen giữa đây đó những táng lá thưa, nhìn những chiếc lá khô xoay mình rơi xuống, tôi đã ngỡ nhìn thấy mùa thu. Nắng rọi sáng một mảng to bằng nắm tay trên băng ghế kế bên chỗ tôi ngồi, dịch về phía trái, chị áo xanh vẫn đang hì hụi kéo ống dây tưới nước; giọt nào vương trên lưng áo, ướt nhói như mũi kim. Mùi đất ẩm nhè nhẹ bốc lên ngai ngái. Mảng sáng to bằng nắm tay như đang nở rộng ra. Tôi nghĩ về Biển: chẳng lẽ cứ ai đó gặp Biển rồi về sẽ lại đem lòng nhớ thương? Tôi nghĩ đến chuyện hẹn hò. Như một người bình thường.

Hemingway kể rằng ông thường ngồi vào bàn viết vào buổi sáng, khi ở nhà khi trong quán, uống cà phê hay uống rượu, sau đó, nếu một ngày trót lọt, tức là viết được hòm hòm chừng một đoạn ưng ý, thì ông sẽ thong thả đi bộ và tận hưởng không gian Paris những ngày hội hè miên man khi ấy. Vườn Luxembourg nằm trên đường về. Trí nhớ còm cõi của tôi cứ đinh ninh rằng ông có vào vườn, sau bữa ăn trưa, rồi ngồi tới chiều thì về hẳn. Bữa tối có đồ ăn; bữa tối có làm tình. Tôi nghĩ Hemingway là một người đàn ông bình thường. Chỉ là cái chung cuộc ấy ông chủ động tiến đến hơi khác người bình thường.

Số 2 nói người đàn ông bình thường thích gái là sẽ tán, sẽ hẹn hò đi chơi, sẽ muốn có được, chứ không phải nói thích chỉ để cho thích mà thôi. Số 2 lúc nào cũng có màu xanh lá cây. Đậm hơn nhiều vòm lá tôi đang ngước nhìn khi ấy.Có ai nói là chung sống ắt hẳn có màu xanh lá cây nhỉ? Số 1 có lần đã nói là không sao diễn đạt được cái mình muốn, như là mình muốn.Câu đó là một câu hỏi. Tôi nhớ mình đã đáp lại ngay rằng bởi thế mới cần có nhà văn; những người viết biết cách biểu đạt một điều gì đó ở trong lòng ra hộ mọi người. Đến giờ tôi vẫn không hiểu tại sao mình lại có thể có những khoảnh khắc xuất thần nói bừa như điêu một cách tự nhiên và tự tin như thế. Có lẽ là vì với Số 2; nó chẳng bắt bẻ tôi bao giờ: nó lúc nào cũng có mùi kẹo viên.

Công viên có mùi thơm thoảng, chắc là của cây cỏ hay là của khí trời: cái mùi rất đỗi tự nhiên ấy lúc ẩn lúc hiện như trêu ngươi, như đùa bỡn tôi. Không cần phải cự nự gì. Bởi vì trời hôm nay rất đẹp. Tôi cảm thấy dễ chịu. Không khí thoáng đãng và tôi thấy mình nhẹ nhỏm. Giữa trưa nắng đứng bóng, nhưng vẫn rất dễ chịu. Tôi kiểm tra đồng hồ. 11.40, sắp đến giờ đón Số 2. Tôi rời khỏi công viên, tôi đi qua vườn cây. Tôi đi xe khỏi bãi, tôi đi xe trên đường. Đèn đỏ, tôi đi xe thật chậm. Đèn đỏ, tôi dừng xe đứng đợi. Nắng nhẹ áp dài hơi ấm mỏng lên lưng áo. Tôi lại nghĩ đến chuyện hẹn hò. Như là cách kéo mình về lại với cuộc đời bình thường. Đen Dày.



2. Bởi vì hôm nay là một ngày rất cbn đẹp, nên:

Ngậm miệng lại và yêu nhau đi.