Hiển thị các bài đăng có nhãn ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 20 tháng 12, 2013

Cái kết vắng mặt


viết như thể tìm kiếm một ngàn người đọc hiểu mình 
-  trích lời phát biểu, đã được mông má, của Thuận
tại một buổi giao lưu ở Sài Gòn
mùa gió thổi lạnh.

---



Vậy là đã bao mùa bưởi trôi qua bao nhiêu lượt không đếm nổi lá rụng, cụ Nhiên Tân vẫn biệt tăm tung tích. Không phải là mất tích kiểu 20 năm sau đột nhiên lại xuất hiện; tôi biết cụ Tân vẫn đang lặng lẽ ngồi ở một góc riêng mình nào đó, cặm cụi làm những công việc khác, ít bắng nhắng và thầm lặng, ít nhiều là riêng tư và khổ hạnh, nhưng hẳn là tràn đầy hoan hỉ: cụ đọc, và viết. Hẳn là như thế, bằng không thì cuộc đời này thật đáng khinh bỉ.

Hẳn là vì một sự thể lớn lao. Tất nhiên có dí mic vào hỏi cụ thì cụ cũng chẳng nhận là to tát gì; khả dĩ cụ cũng chỉ nói là làm vài việc vớ vẩn này nọ nọ kia: xem cái này một chút, viết cái kia một tẹo, và chủ yếu là kiếm tiền. Nói là thế, nhưng chắc chẳng ai tin. Sự đời mà, thành thật là một cái gì đó trông có vẻ rất không thành thật. Ý không phải nói là cụ Tân không thành thật, dù thành thật mà nói thì chẳng biết được lúc nào cụ thành thật lúc nào không. Nhưng ít nhất lúc này thì tôi thành thật cho rằng, ở vị thế của một người ngoài nhìn vào, thì hẳn là như thế: không to tát như thể cứu cánh của một đoạn đường đời thì ít ra cũng đủ hân thưởng để cụ bằng lòng với sự đang tồn tại này; ít ra là đủ để cụ từ khước thậm thọt vào ra trên dưới trăm/chục lần kiếm tìm niềm vui công sở tạm bợ ở chốn gọi là Facebook đấy.

Tôi đã quá lời. Nhưng rốt cuộc thì chỉ khi nhận thấy sự thiếu vắng một điều gì đó thì chúng ta mới nhận ra sự hiển nhiên của nó: hoặc là với ta, tồn tại ấy là hiển nhiên. Mà cái ý tưởng rằng là hiển nhiên ấy như một lớp dung môi chiết suất bất nhất với của không khí; nó bẻ gãy đường đi của tia sáng truyền đến mắt (khúc xạ): làm cho chúng ta có một cái nhìn lệch về bản chất của mọi sự trong đời. Để rồi chỉ khi vén được 'lớp màn' hiển nhiên ấy ra, may mắn hay là xui rủi, ta có được một cảm nhận khác về cùng một sự thể. Cảm giác ấy, giống như việc ở phía bên này nhìn vào mặt bên kia của cuộc đời lành lặn bình thường: trẻ mồ côi hoặc bị bỏ rơi trong cô nhi viện; những tàn tật của tha nhân; đói và nghèo;... hay là ở một mức độ thấp hơn, và cũng là duyên cớ cho những dòng chữ này, sự vắng mặt thường trực của cụ Tân và chỉ dấu về một công cuộc dấn thân âm thầm.

Ấy là tôi đang ngưỡng vọng vậy.











Thứ Năm, 6 tháng 10, 2011

iTime




1955 - 2011
You're already naked.












Thứ Tư, 2 tháng 3, 2011

Với một con chó già



cần một cái bao gạo
thêm một cái to hơn
chờ chuyến xe đổ rác
rồi xoa tay và cười. (*)















(*) truyện ngắn của Ngô Phan Lưu.

Thứ Sáu, 29 tháng 10, 2010

không mùa


1.
(xin được vinh danh gã giang hồ tiếc nửa buổi :D)

mặt trời đen
thăm thẳm gió quấn mùa đông vào ngực
lão hát rong
vơi nhịp đàn
vang vang tha thướt giai điệu ba-tiếng ca từ
"nên ta yêu em
"nên ta yêu em
"ta yêu em
"yêu em
"yêu em.... "(*)

không mùa



2.

không còn nỗi nhớ cất riêng
mình trong ngăn tủ
chờ hong khô một ngày nắng
nỗi buồn xám giần giật
trên gió mùa trong đêm
hơn nửa mặt trăng sáng
ẩn sau bóng mình
giấc mơ thơm mùi kẹo sữa
nỗi nhớ cất riêng
không mùa


















(*) ai biết bài này bài gì hông?

Thứ Bảy, 22 tháng 5, 2010

ngăn, ngắn và ngắn.



.

Gió trống bỏi
lướt ngang mặt hồ
chiều chung thân
đồng quy hải đăng lom lóm nhòm



..

Ngoài kia, một người mẹ vừa mất con
tôi đến bên nằm xuống
cất tiếng hỏi cánh đồng
sẽ còn bao nhiêu nữa
những đứa con không về.




...


ngày qua bốn mùa
ngày sang tay lấm
mũ mịt đường chờ
cóng còng mi mắt
tim mềm như môi
em gái mười bảy
mưa rơi lẫy bẫy
lẫy bẫy vai gầy

hôn em đi anh
dài thêm mộng đẹp
yêu em đi anh
mắt môi đương thì

yêu nhau đi anh, không đông già bật khóc
yêu nhau đi anh, mắt ướt-tim mềm.

tặng Lê.