Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 4 tháng 8, 2015
Nguyễn Bắc Sơn
[...]
Mày gởi một chân ngoài mặt trận
Mang về cho mẹ một bàn chân
Mẹ già khóc đến mù hai mắt
Đời tàn trong lứa tuổi thanh xuân
[...]
- Căn bệnh thời chiến
Thứ Hai, 7 tháng 4, 2014
Thức ăn cho hôm nay
Mọi cái đều tốt
Một tháng trước đây tôi vẫn tin
“Không có việc gì khó …”
Một tuần trước đây tôi nghe thấy
âm thanh của bãi cứt bò rơi xuống mặt đường nhựa
bỏng mùa hè
khi ai đó nói: “Muốn là được !”
Một năm nữa trôi qua. Vẫn thế
có lẽ không nên vội
ném đá lên tường
Tôi vẫn tin những câu truyện cổ tích
cả những điều xuẩn ngốc nên thơ
Nếu đứng ở giữa đường hầm
xuyên từ Việt Nam sang châu Mĩ
tôi sẽ bị hút về phía nào?
Có cần vội xác tín điều gì
khi tôi còn quá trẻ
Đỗ Trí Vương
bài được đăng lại khi chưa có sự cho phép của tác giả. mà kể tác giả có lầu bầu bố cũng cóc ke.
Thứ Tư, 19 tháng 2, 2014
Vì sao là tủ lạnh?
hay Làm thế nào để đọc một bài thơ?
*
Trong bộ dạng một cái tủ lạnh, Virgil nói chuyện cà kê vài chai nhấm nhá cùng Vĩng biệt, các gangster.
Các bác nghĩ là vì sao?
(còn tiếp)
Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013
Ngày 19 tháng 7
La boucle des cheveux noirs de ta nuque est mon trésor
Ma pensée te rejoint et la tienne la croise
Tes seins sont les seuls obus que j'aime
Ton souvenir est la lanterne de repérage qui nous sert à pointer la nuit
En voyant la large croupe de mon cheval j'ai pensé à tes hanches
[...]
- G.A. Ma pensée te rejoint et la tienne la croise
Tes seins sont les seuls obus que j'aime
Ton souvenir est la lanterne de repérage qui nous sert à pointer la nuit
En voyant la large croupe de mon cheval j'ai pensé à tes hanches
[...]
Hoả châu
Lọn tóc đen trên gáy em là kho báu của anh
Ý nghĩa anh về với em và ý nghĩ em gặp ý nghĩ anh
Cặp vú em là những quả đạn duy nhất anh yêu
Kỷ niệm em là cây đèn định vị giúp các anh ban đêm hướng súng
Nhìn cái mông con ngựa của mình anh nghĩ tới hông em
[...]
- Hoàng Hưng dịch
Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012
cõi này là để chơi hoang (*)
lừa nhau một chút thôi nghe
thánh thần bên cạnh đừng đè ngộp hơi
để còn thả cửa rong chơi.
(*) lục-bát-ba-câu, nguyễn tôn nhan, hương tích ấn hành, 2012.
sách hiện đã có tại Thư quán Hương Tích - 308/12 Nguyễn Thượng Hiền, quận Bình Thạnh.
Thứ Hai, 27 tháng 8, 2012
Đọc thơ bạn dịch (dật) hay câu viu thảm bại.
Thơ JUAN RAMÓN JIMÉNEZ, Tú Trinh dật.
----
Tháng Tư
(Ngày ấy và Robert Browning)
Chim thanh tước trong cây dương
– Và gì khác?
Cây dương trên nền trời xanh
– Và gì khác?
Bầu trời xanh trong nước
– Và gì khác?
Nước nơi phiến lá non
– Và gì khác?
Cánh hoa mới trong đoá hồng
– Và gì khác?
Đoá hồng mới trong tim tôi.
– Và gì khác?
Và tim tôi trong tim bạn!
“Tôi đã kéo dây cương”
Tôi đã kéo dây cương,
tôi đã quay ngựa
trong buổi bình mình
và tôi đã đến với cuộc đời, nhợt nhạt
Ồ, cái cách mà chúng nhìn tôi,
những bông hoa trong giấc mơ tôi,
điên rồ,
chúng vươn những cánh tay đến mặt trăng!
Trắng
Hương thơm của cây cam tùng,
một người phụ nữ khoả thân
trong dãy hành lang tối.
Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2011
quyến luyến như cún con
Dẫu em biết chắc rằng anh trở lại
Thị trấn nào anh đến chiều nay
Mảnh tưởng vắng, mùa đông giá rét
Dẫu em biết không phải là vĩnh biệt
Vẫn thấy lòng da diết lúc chia xa
Xóm làng nào anh sẽ đi qua
Những đồng lúa, vườn cây, bờ bãi...
Dẫu em biết chắc rằng anh trở lại
Ngọn gió buồn vẫn thổi phía không anh.
Thời gian trôi theo cánh cửa một mình
Hạt mưa bụi rơi thầm trên mái ngói
Tờ lịch mỏng bay theo lòng ngóng đợi
Một con đường vời vợi núi cùng sông
Gọi ngàn lần tên anh vẫn là không
Chỉ lá rụng dạt dào lối phố
Dẫu em biết rằng anh, anh cũng nhớ
Nhưng lòng em nào có lúc nguôi quên.
6-3-1985
Xuân Quỳnh
Thứ Ba, 6 tháng 9, 2011
(vẫn) vắng mặt trời
* nhơn dịp Phố giao mùa vắng mặt trời của Goldmun được xếp lên kệ, tiếp tục sự nghiệp câu vêu :P
Ngày vắng mặt trời
Có ngày nào tôi nghe tiếng chim
Rơi vào lặng lẽ
Dấu chấm than cuối câu chuyện kể
Khua khoắng chút buồn tênh
Ngày nào nghe văng vắng tiếng chân quen
Trời động nắng khe khẽ vàng trên mái
Con nhện miên man mấy sợi im lìm
Vọng vào tim tiếng thì thầm nhoi nhói
Có những lúc một mình ngồi với
Lọ hoa vải đầy bụi
Sao không là cúc trắng
Chia nỗi buồn cùng tôi?
Ngày không người quen nào ghé chơi
Cũng chẳng còn ai để nhớ
Không một vệt bùn trên bánh xe
Ô nắng lùi dần ra ngưỡng cửa
Tôi dựa tường và bắt đầu hoảng sợ
Mặt trời rơi ...
- của Goldmund
.
Thứ Tư, 16 tháng 2, 2011
Thứ Bảy, 2 tháng 10, 2010
tháng 9, không tám.
này thì là này thơ.
(đương nhiên không phải em làm ạ)
Một ngày mưa trên phố
xuýt xoa
may ấm mắt em đèn vàng
đôi khi đại lộ thênh thang
mình đi cứ ngỡ hai hàng cây đi
người che mưa ướt cong mi
cho ta trú dưới nhu mì của em!.
Sài Gòn mưa ướt trời đêm
bỗng dưng phố xá thật hiền trên tay
Vỉa hè rượu uống không say
giọt mưa mang nỗi buồn bay về trời
người đi cho kịp đêm trôi
ta đi cho kịp nụ cười môi em.
Sài Gòn mưa ướt trời đêm
tiếng dương cầm chảy ướt mềm vòng xe
chân trần tránh xác lá me
mới hay mình cũng nửa quê nửa mùa
Sài Gòn còn một đêm mưa
Người quê, kẻ phố kịp giờ nhập đôi.
Du ca
Chiều
Ai nhóm bếp củi ngo
khói lam đan sợi níu đò triền sông
người ngang dọc
mùa đi vòng
tìm về
chim ngói, cánh đồng reo ca.
Thương bờ cúc dại quanh nhà
huây hoai hương rạ len qua tuổi tình
hát khi ngồi với bình minh
chuông chùa hòa khúc yên bình từ tâm
hình như...
tha thiết trăng rằm
một lần thơ dại được cầm tay em.
Sương khuya gầy ảo dáng hiền
Mẹ cho vóc hạc khắp miền lãng du
về gối đầu với mùa thu
hoang vu còn ấm lời ru nửa đời.
Quê ơi,
khao khát lở bồi
cắm sào cúi nhặt bóng tôi bên người
Chiều
Ai nhóm bếp củi ngo
khói lam đan sợi níu đò triền sông
người ngang dọc
mùa đi vòng
tìm về
chim ngói, cánh đồng reo ca.
Thương bờ cúc dại quanh nhà
huây hoai hương rạ len qua tuổi tình
hát khi ngồi với bình minh
chuông chùa hòa khúc yên bình từ tâm
hình như...
tha thiết trăng rằm
một lần thơ dại được cầm tay em.
Sương khuya gầy ảo dáng hiền
Mẹ cho vóc hạc khắp miền lãng du
về gối đầu với mùa thu
hoang vu còn ấm lời ru nửa đời.
Quê ơi,
khao khát lở bồi
cắm sào cúi nhặt bóng tôi bên người
- Tú Trinh, 2003.
Thứ Tư, 29 tháng 9, 2010
tháng 9, bù hai.
thảnh thơi trắng bò qua khoảnh trời xanh
bên trên dãy mái ngói đỏ bạc phết
không mấy ai nhìn
Điều xa xỉ trong thành phố 8 triệu người
mười lăm phút tính từ đầu đường
băng qua hai ngã tư vun vút bóng những xe qua lại
dưới dựng đứng những chóp tầng cao chót vót
mười lăm phút đi bộ giữa chốn không nhà.
Điều xa xỉ trong thành phố 8 triệu người
muốn ôm lấy một
dáng lưng ong bất chợt vượt qua
ngấu nghiếng nghiếng ngấu
như phổi hút cạn không khí,
không thở.
Điều xa xỉ trong thành phố 8 triệu người
bị chộp lấy
trong khoanh tròn
nhuộm nắng.
Điều xa xỉ trong thành phố 8 triệu người
tìm mãi chẳng mô ra đất nào làm mồ
đặt hoa lên/trên/cho
nỗi bất hạnh của Algernon
chẳng mấy ai nhìn.
Chủ Nhật, 29 tháng 8, 2010
Hôm nay,
là ngày của Vũ, một ngày rất gần dịp đại lễ ngàn năm rồng bay, chúng mình ra sức thi đua, chúng mình hăng say lao động lập, lập thành tích kính dâng đại lễ ngàn năm văn hóa rồng bay. Hôm nay đọc thơ Vũ, - Người đã sống tận cùng năm tháng.
Sau vô biên dẫu chỉ có vô biên:
Buồm đã tới và lúa đồng đã gặt.
- Bài hát ấy vẫn còn đang dang dở
Bởi còn đang dang dở nên đọc có nhiêu đó thôi.
Thêm chút hương đồng gió nội, đến từ sào huyệt của đế quốc tư bản xoài lang: Chủ nghĩa Tư bản, chúng mày rồi cũng sẽ chếttttttttttttt. Như tao thôi.
If you love your country, show 'em to me.
*winkle*
Thứ Tư, 23 tháng 6, 2010
lại một trường hợp đạo văn hay là đem hong khô tuổi trẻ của một nhà (có làm) thơ.
đây nó đây:
trên gác mái những căn phòng tầng thượng
bên ban-công những hàng cột màu xám
lũ trẻ nhìn theo những bong bóng xà phòng.
- vì sao gọi là đạo văn? vì na ná giống tứ thơ sau của Vũ:
Trên mái nhà, cao vút rừng cây
Trên rừng cây, những đám mây xô giạt
Trên ngày tháng, trên cả niềm cay đắng
Thơ tôi là mây trắng của đời tôi.
ngoài ra, trong một bài thơ khác, cũng Vũ đã có nói về những đứa trẻ thổi bong bóng xà phòng trên lan can của một căn nhà cũ; mà hình như gác mái với phòng tầng thượng cũng Vũ đã có viết(?).
- vì sao lại có chim? vì những con chim cúc-koo, chính xác là cái tổ: over the cuckoo's nest; chẳng biết vì sao tôi cứ để đầu mình trên đó?
- vì sao có đem nhà thơ hong khô tuổi trẻ? vì chính xác cái giọng điệu nhẹ nhàng như ru ấy, là lượm từ cái tứ này:
Rồi một chiều không thấy mây bay
Cô bé xanh làm rơi kẹp tóc
Từ một nơi những vì sao không mọc
Đàn kiến bò qua phần còn lại của ngày.
- tạm thời chỉ bi nhiêu vì chưa nhớ ra thêm những gì nữa; rõ ràng, hàng thật vẫn nhất!
Thứ Tư, 12 tháng 5, 2010
qua cánh đồng lúa xanh
*xin phép được tặng bố bạn Pi bài này nhé, bố bạn Pi đừng buồn trời nắng nóng nữa nhé!; xin phép tặng luôn cho bố bạn Hà Văn đọc trong lúc ốm cho khỏi nhạt miệng.
Tôi chưa từng ngồi Givral, chưa từng qua Bến Bình Đông, chưa từng nghe câu xàng xê liu cống cống xê liu xàng, chưa từng biết đến một Saigon nào khác ngoài Sài Gòn tôi vẫn thấy mỗi ngày qua mỗi mới, dù tôi ít đi. Nhịp đập hối hả của thời đại luôn luôn mới ộn ã thổi từng hơi nóng hổi, thúc vào lưng vào mặt mỗi người. Thời cuộc rầm rập chuyển mình. Tre già măng mọc, cái mới chồng trên cái cũ, tất cả rồi đều chẳng còn. Có chăng là chút tấm lòng thương nhớ của người thời cũ, như một chút nuối tiếc về những điều dường như đã của ngày hôm qua. Như lời ca vãn, giã từ một thời đã thành dĩ vãng, dù có muốn hay không bao giờ.
Lũ chúng tôi sinh vào cuộc đổi mới
thời đổi thay biết bao sự nhạt nhòa
***
Giã từ dĩ vãng là tên một bộ phim truyền hình, được phát sóng trong khoảng những năm cuối thập kỷ chót thế kỷ trước. Câu chuyện phim bám theo từng bước đời của người đàn bà tên Hạnh: cuộc sống khốn khó, bơ vơ tên chồng, chông gai mưu sinh, hạnh phúc rụt rè, gia đình yên ấm, - những nút cuộn thắt của số phận long dong trong dòng đời một người đàn bà nhập cư, vào thời đổi mới. Không phải là một bộ phim quá xuất sắc, nhưng cũng là vang bóng một thời, dù rằng hôm nay, hơn mười năm sau nhìn lại, cũng chẳng còn gì sót lại ngoài cái sự một thời vang bóng. Họa chăng là thêm được cái tên của cái cô ca sĩ có cái giọng lên cao mà khàn, vút lên: "Giã từ! Dĩ vãng quay lưng còn vương chi kiếp tội tình".
Cũng nhắc chuyện ca sĩ, và cũng một thời vang bóng: chàng trai xứ Memphis, người có giọng hát ngọt ngào không thua gì đường phèn chiết suất từ mật ong nguyên chất không pha, và những bước trình diễn không thua bất cứ ngôi sao đấm bốc đang lên cơn đắm đúi nào; người mà được người ta gọi là Vua và chưa ai đòi hạ bệ, hay bất kỳ cuộc cách mạng nào có thể. Đến đây thì bạn biết rồi, là Elvis Presley. Dù cùng giống cái cô ở trên, cùng là ca sĩ, nhưng về khoản ca hát, anh này là không thể so sánh. Vì bất kỳ câu hát nào của anh cũng có thể trở thành bất hũ; một trong số đó, là câu hát không bao giờ cũ: "Wise men say only fools rush in But I can't help falling in love with you".
***
Cái tứ 'can't help' trên kia là rất hay, rất lợi hại, mà nếu dịch phứa ra tiếng Việt thì có thể dịch thành 'không cưỡng được'; nghĩa là "yêu em không thể cưỡng", hay theo một cách nói khác, "yêu em không cần cửa".
***
Lại một chuyện cũ không bao giờ cũ nữa: Don't judge the book through the cover - untill you truely see its right-bottom corner. Lại dịch phứa ra tiếng Việt thì câu trên có nghĩa là: Đừng vội vàng mua một cuốn sách, cho đến khi coi GIÁ THIỆT của nó. Phải đảm bảo là giá thiệt, vì trong thời hàng giả tràn lan đồ gian tràn ngập, không chỉ những sữa giả, thịt giả, xăng giả mà giá cũng có thể giả nốt, mà nếu không mục sở thị thì người ta rất dễ té cái rầm. Có được cái sự giá giả này,công đầu là thuộc về các hội sách, với một lô lốc cơ cấu giá: giá bìa, giá giảm nhân dịp hội sách, giá giảm chiết khấu, giá đổ đống và giá big sale hay còn là giá thanh lý hàng tồn; người xớn xác tha hồ mà xuýt xoa.
Mà dạo này cái gì cũng mắc, hàng đắt thì mắc đã đành rồi còn hàng ế ẩm ôi nó cũng mắc. Đến cả ly nước mía ngon ngọt nhất thành phố cũng dông giá một phát tăng trăm phần trăm, vọt lên 5k/1ly. Cũng ly nước mía như thế lúc trước uống vào vừa mát bụng vừa nhủ thầm rẻ thối, giờ thì bụng cũng mát mà cũng thầm nhủ rằng rẻ, nhưng mà hết thối rồi.
***
Vòng lại chuyện phim ảnh. Một bữa xem truyền hình, bắt được cái phim Việt Nam. Phim không biết kể về gì và kết thúc ra sao vì giữa chừng là chuyển qua kênh khác coi phim. Nhưng gặp cảnh người cán bộ già, sau một đời lậm lụi, nhận được quyết định nghỉ hưu. Chiều đó, ông xin nghỉ bù, dù chưa bao giờ, rồi bắt xe long dong chạy lòng vòng. Chiều muộn, người vợ, chờ lâu không thấy chồng về, cùng con trai vội vã đi tìm. Tìm thấy ông đang dẫn xe, dắt bộ, đi quanh bờ hồ. Xe cộ hối hả.
Không biết làm sao, tôi lại nghĩ ngay đến những câu sau:
Tôi yêu đất nước này như thế
Tôi yêu đất nước này xót xa
Tôi yêu đất nước này cay đắng
Tôi yêu đất nước này khôn nguôi
Tôi yêu đất nước này áo rách
Tôi yêu đất nước này như thế
Tôi yêu đất nước này và tôi yêu em
Tôi yêu đất nước này rau cháo
Tôi yêu đất nước này lầm than
Tôi yêu đất nước này chân thật
Tôi yêu đất nước này như thế
***
Ai đã từng đọc Bắt trẻ đồng xanh, thì biết đầu đề chứ không phải tựa đề của bài này, là một câu thơ, xuất hiện trong trường đoạn song thoại của Holden Caufield với đứa em gái nhỏ Phoebe, mà thực ra là một câu thơ cổ của Robert Burns. Câu đó có thể dịch phứa ra tiếng Việt, và được dịch ra như thế này: "nếu có ai bắt được ai đó đang đến qua cánh đồng lúa xanh".
Còn bài thơ gốc của Robert Burns có thể xem ở đây.
Đó là một hình ảnh đẹp. Cái vẻ đẹp không thể cưỡng của thơ ca có thể làm con người nhảy múa, thậm chí trong hàng hàng đớn đau, như Tuân Nguyễn trải qua bao nhiên nát tan vẫn đội lên đầu mà hát:
"Cuộc đời vui quá, không buồn được."
***
Và tôi yêu cuộc đời này như thế.
Thứ Năm, 28 tháng 1, 2010
Đời cát
Toàn bộ bài viết dài lê thê như cánh ngỗng này, hiển nhiên là, xin được dành tặng cho người-mà-ai-cũng-biết-là-ai, nếu người ấy không bỏ công dụ dỗ, thì ắt hẳn sẽ không có cọng lông ngỗng này.
(1)
Tôi vẫn tin rằng không cuộc đời nào là vô ích và chẳng có ai tẻ nhạt ở trên đời. Những khoảng bình lặng luôn là đêm trước của một cuộc phong ba. Yên tĩnh càng dày, bão tố càng to. Cuộc đời đằng đẳng có thể chỉ để chờ cho một phút bật dậy, sáng lòa, (rồi sau đó nằm xuống kéo chăn ngang ngực, ngủ tiếp cũng được).
Tôi cũng tin rằng con người là tốt đẹp, cũng như những cuốn sách: sách, bản thân nó, đã là cả một nền văn minh. Vô số cuộc đời, hằng hà số phận, cả các nền văn minh, phát triển đến đâu, đồ sộ đến mấy, đều có thể trải ra trên bề mặt toan giấy. Đương nhiên là không hoàn toàn và mọi sự cầu toàn đều cần kiên nhẫn.
Đọc sách là một thú vui; trải nghiệm những gì thuộc về các cuộc đời khác thông qua chỉ những cái liếc (hoặc) nhìn. Đọc sách còn là một trải nghiệm ích lợi, không kể đến sự thú vị. Những ích lợi mà cho dù ít khi có lợi thì cũng là ích lợi. Đương nhiên, kiên nhẫn không nằm trong vùng lợi ít vừa kể. Chọn đọc sách và (để) đọc được sách, người ta đã phải kiên nhẫn (sẵn) lắm rồi. Kiên nhẫn để chờ, kiên nhẫn để tóm được khoảnh khắc vụt sáng ẩn mình trong mỗi câu chuyện. (Cũng đương nhiên là bạn biết, tôi đã điều chỉnh giọng nói, dấm dẳng và đều đều, thể hiện ý báo trước một điều gì đó chờ đợi phía sau).
Mỗi cuốn sách hay sẽ phải có những điểm chuyển hóa như thế, thời điểm tiệm cận. Ở cái (thời) điểm đó, toàn bộ tâm trí của người đọc bị cuốn theo, quấn lấy và quyện chặt vào không gian miêu tả. Có một sức hút mãnh liệt, và người đọc lúc đó dù tinh tường cũng khó lòng nhận ra, xóa nhòa tất cả hiện thực trước mắt người đọc, ngoại trừ cái khung cảnh đang hiện hình sống động và rõ dần trong từng diễn biến, trong hành động, trong khung cảnh, trong cả lời thoại. Hấp dẫn tới nỗi người ta khó lòng nhận ra thời gian (đang) trôi bao lâu, hay trước mặt có gái xinh nào không, hay quên cả thói quen liếc nhìn số trang sau mỗi lần hết dòng. Đó là cái duyên của tác giả, hay nói cách khác, là cái bẫy người đọc.
Người viết càng có duyên, hay nghệ thuật gây ấn tượng càng ấn tượng, thì cái bẫy càng tinh tế, đến độ tinh vi. Điều đó càng chứng tỏ khả năng, và tài năng của người viết. Nhưng là vô nghĩa với người đọc, nếu xét đến tất cả sự chờ đợi của họ. Mà ngược lại, thường những gì giản dị mới thực có nghĩa. Cái sự có nghĩa đó, đại loại có thể hiểu được, như cách một người đã từng (thốt) viết ra: Tôi đã đọc một cuốn sách, và điều đó đã thay đổi cả cuộc đời tôi. (nghe trong giọng nói có phần run rẩy, tỏ rõ một thái độ không dứt khoát, chứng tỏ tôi đang vừa nói vừa sợ sệt, và các bạn có lưu ý tới điều này).
Đời cát hiển nhiên có một điểm chuyển như vậy, dù là chờ hơi lâu, so với Dòng suối trên nguồn (từ nay sẽ gọi tắt là Suối) và Giết chết con chim thất kinh phết (aka Con chim).
Bài viết sẽ được chia nhỏ, nhằm cạnh tranh với phong trào mỗi ngày một bài viết của anh giag hồ trọn nửa buổi, cũng như là để mua vui một vài tiếng (người) cười. Dù gì thì gì, cười được là tốt. Mà không cười được thì ném đá cũng tốt luôn.
Bài viết sẽ đại loại gồm những phần như tiếp sau, yếu tố tình tiết và bạo lực là có, (khán) đọc giả nên cân nhắc trước khi xem. Nhất là với những ai đang có âm mưu xì trum với Đời cát.
2. Về người đọc hay Giả thuyết về quyền lực thứ hai
3. Về những mô hình tiên viễn hay Giả thuyết về giấc mơ tiên tri
4. Đời cát
Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2009
Còn có bao giờ em nhớ ta?
1. Tuổi 17 có gì?
Đương nhiên là trẻ, và, đương nhiên là đẹp. Người ta vẫn đẹp ngay cả khi người ta không biết mình đẹp, hay người ta không công nhận điều đó. Và, đương nhiên, bất chấp cả sự tán đồng hay phản bác của cả những người ta khác nữa. Tuổi 17 là đẹp, hiển nhiên như thể người ta chỉ có thể hít thở bằng oxy vậy thôi.
Tuổi 17 (là) vô địch; chỉ việc ý thức được sự tồn tại của bản thân, rằng mình đang tồn tại, cũng đủ để trở thành nguồn cơn cho mọi cuộc phiêu lưu vĩ đại, cho dù đó là điều viễn vông nhất một người có thể nghe, hoặc dẫu chỉ là nghĩ tới thôi: người ta hoàn toàn có thể làm được tất.
Ta thích bốn mùa xoay chuyển trong ta
Để thấy mình lớn lao như vũ trụ. (1)
Tuổi 17 là niềm hứng khởi vô cùng tận. Mặc tình với những say sưa, người ta không biết, và cũng không cần biết đến bất cứ thứ gì xấu xí. Mọi người đều đẹp, vạn vật đều đẹp, chừng nào người đó, vật đó còn khoác lên mình tấm màn nhung của một sức sống căn trào; cái suối nguồn của hạnh phúc, của ước ao, của thời ước mơ chưa bị treo giá và cuộc đời chưa vời đến những ca nước lạnh.
Mười bảy tuổi lòng ai không hồi hộp
Ngồi trong rạp hát đợi màn lên (2)
Tuổi 17 là sự thờ ơ tột độ; người ta chắc mẳm người ta muốn gì, và người ta cũng chắc mẳm người ta đủ biết về cái mình muốn, mặc dù, thật ra, người ta chỉ mới đang ở những bước đầu chập chửng trên con đường của sự thông suốt. Người ta còn vỡ ra nhiều lẽ nữa, và người ta, có lẽ, còn vỡ ra nhiều lần nữa.
Yêu nhau đi anh, không đông già bật khóc. (3)
Bởi vậy, người ta nên yêu khi còn trẻ, cả yêu lẫn được yêu. Hoặc dã thì yêu thôi, cũng được. Trước khi đời vẽ thêm đêm thật dài (4).
2. Lão già mắc dịch Milan Kundera là một lão già mắc toi. Lão lấy điều thích thú khi đem con người ra bỡn cợt, thậm chí thích thú đến độ lão phải kể ra rõ ràng những điều mà ai cũng biết đó. Một cách rõ ràng từng câu từng chữ. Ắt hẳn lão phải thỏa mãn ghê gớm lắm, với việc bốc tách dần lớp màn tâm thức con người bằng ngòi bút , dưới rõ ràng của ngôn từ, nhân danh một sự tiến gần đến sự thật. Ắt hẳn lão phải thích thú cao độ, một khi có dịp nào đó mà hồi tưởng lại chiến công này của mình. Và ắt hẳn lão phải cô đơn cực độ, trên con đường lần tìm đễn bản chất sâu của tâm thức con người, cũng như thói quen phản ứng của nó, hay gọi là thói quen mà nó bị xâm chiếm cũng được.
Lão đã làm rất tốt cái công việc đó, tệ hơn nữa, lão cũng biết là mình đã làm tốt đến chừng nào, và cho một điều tệ hơn nữa, lão còn biết, chắc chắn, người ta cũng sẽ biết như vậy.
Đúng là đồ mắc toi!
3. Nhân tiện thì chữ 'em' trong câu cuối của Mắt người Sơn Tây (Quang Dũng) là nam hay nữ? (là chú bé hay con bé hay thằng bé hay cô bé hay cô gái hay em gái thì còn có thể suy nghĩ, nhưng em bé thì dứt khoát khỏi nghĩ rồi).
Nếu trả lời là nam, thì, chịu khó, xem thêm tại đây.
P.s: Cuối ngày rốt cuộc cũng có một cái gì đó gọi là cười: Sinh nhật tặng quà gì thì tốt? - Tốt nhất là đi mua nơ, cột cổ, chui vào hộp, đậy nắp. 15' là quá nhiều. Đấy là nói tốt nhất, còn không thì ôm một cái, thật nhẹ, cũng đủ xính dính rồi. Phải hông, gái?!
(1) Lâm Vũ Thao
(2) Lưu Quang Vũ
(3) Chiều Hạ
(4) Trịnh Công Sơn
Đương nhiên là trẻ, và, đương nhiên là đẹp. Người ta vẫn đẹp ngay cả khi người ta không biết mình đẹp, hay người ta không công nhận điều đó. Và, đương nhiên, bất chấp cả sự tán đồng hay phản bác của cả những người ta khác nữa. Tuổi 17 là đẹp, hiển nhiên như thể người ta chỉ có thể hít thở bằng oxy vậy thôi.
Tuổi 17 (là) vô địch; chỉ việc ý thức được sự tồn tại của bản thân, rằng mình đang tồn tại, cũng đủ để trở thành nguồn cơn cho mọi cuộc phiêu lưu vĩ đại, cho dù đó là điều viễn vông nhất một người có thể nghe, hoặc dẫu chỉ là nghĩ tới thôi: người ta hoàn toàn có thể làm được tất.
Ta thích bốn mùa xoay chuyển trong ta
Để thấy mình lớn lao như vũ trụ. (1)
Tuổi 17 là niềm hứng khởi vô cùng tận. Mặc tình với những say sưa, người ta không biết, và cũng không cần biết đến bất cứ thứ gì xấu xí. Mọi người đều đẹp, vạn vật đều đẹp, chừng nào người đó, vật đó còn khoác lên mình tấm màn nhung của một sức sống căn trào; cái suối nguồn của hạnh phúc, của ước ao, của thời ước mơ chưa bị treo giá và cuộc đời chưa vời đến những ca nước lạnh.
Mười bảy tuổi lòng ai không hồi hộp
Ngồi trong rạp hát đợi màn lên (2)
Tuổi 17 là sự thờ ơ tột độ; người ta chắc mẳm người ta muốn gì, và người ta cũng chắc mẳm người ta đủ biết về cái mình muốn, mặc dù, thật ra, người ta chỉ mới đang ở những bước đầu chập chửng trên con đường của sự thông suốt. Người ta còn vỡ ra nhiều lẽ nữa, và người ta, có lẽ, còn vỡ ra nhiều lần nữa.
Yêu nhau đi anh, không đông già bật khóc. (3)
Bởi vậy, người ta nên yêu khi còn trẻ, cả yêu lẫn được yêu. Hoặc dã thì yêu thôi, cũng được. Trước khi đời vẽ thêm đêm thật dài (4).
2. Lão già mắc dịch Milan Kundera là một lão già mắc toi. Lão lấy điều thích thú khi đem con người ra bỡn cợt, thậm chí thích thú đến độ lão phải kể ra rõ ràng những điều mà ai cũng biết đó. Một cách rõ ràng từng câu từng chữ. Ắt hẳn lão phải thỏa mãn ghê gớm lắm, với việc bốc tách dần lớp màn tâm thức con người bằng ngòi bút , dưới rõ ràng của ngôn từ, nhân danh một sự tiến gần đến sự thật. Ắt hẳn lão phải thích thú cao độ, một khi có dịp nào đó mà hồi tưởng lại chiến công này của mình. Và ắt hẳn lão phải cô đơn cực độ, trên con đường lần tìm đễn bản chất sâu của tâm thức con người, cũng như thói quen phản ứng của nó, hay gọi là thói quen mà nó bị xâm chiếm cũng được.
Lão đã làm rất tốt cái công việc đó, tệ hơn nữa, lão cũng biết là mình đã làm tốt đến chừng nào, và cho một điều tệ hơn nữa, lão còn biết, chắc chắn, người ta cũng sẽ biết như vậy.
Đúng là đồ mắc toi!
3. Nhân tiện thì chữ 'em' trong câu cuối của Mắt người Sơn Tây (Quang Dũng) là nam hay nữ? (là chú bé hay con bé hay thằng bé hay cô bé hay cô gái hay em gái thì còn có thể suy nghĩ, nhưng em bé thì dứt khoát khỏi nghĩ rồi).
Nếu trả lời là nam, thì, chịu khó, xem thêm tại đây.
P.s: Cuối ngày rốt cuộc cũng có một cái gì đó gọi là cười: Sinh nhật tặng quà gì thì tốt? - Tốt nhất là đi mua nơ, cột cổ, chui vào hộp, đậy nắp. 15' là quá nhiều. Đấy là nói tốt nhất, còn không thì ôm một cái, thật nhẹ, cũng đủ xính dính rồi. Phải hông, gái?!
(1) Lâm Vũ Thao
(2) Lưu Quang Vũ
(3) Chiều Hạ
(4) Trịnh Công Sơn
tuổi thơ
treo lủng lẳng bịch xanh túi đỏ
cái bánh trắng một ngàn một bịch
cái snack tôm cũng lại một ngàn luôn
Tôi tặng mình một ly trà đường
treo ngày nắng thảnh thơi ngồi nghỉ
hỉ hả câu chuyện một thời vắng
xúm xít nhìn nhau cái cười hà
Tôi tặng mình một quãng đường quê
có cái gió, cái nắng giăng trước mặt
có con đò, bụi tre, bàn ghế nhỏ
có tiếng nào gọi buổi trời trưa?
Thằng người bé lớn nhanh như thổi
bao năm qua chồng chất đổ chất chồng
ngày năm tháng xé rời như tờ lịch
tuổi rụng xuống như người phải lớn lên.
Cái cơm áo mẹ cha không cho mãi
Cái cuộc đời cũng chẳng ai lo
thằng người bé giờ mồ côi cuộc sống
quên bẵng luôn cái gọi là ngày xưa
Cái thời nhỏ, nhỏ xiu cho vào túi
Cái thời khó, bói mãi cũng chẳng còn ra
Tôi tặng mình một mớ tuổi thơ
tuổi nào thơ, còn thơ hay còn mớ?
Tôi tặng mình một ly trà đường
treo ngày nắng thảnh thơi ngồi nghỉ
hỉ hả câu chuyện một thời vắng
xúm xít nhìn nhau cái cười hà
Tôi tặng mình một quãng đường quê
có cái gió, cái nắng giăng trước mặt
có con đò, bụi tre, bàn ghế nhỏ
có tiếng nào gọi buổi trời trưa?
Thằng người bé lớn nhanh như thổi
bao năm qua chồng chất đổ chất chồng
ngày năm tháng xé rời như tờ lịch
tuổi rụng xuống như người phải lớn lên.
Cái cơm áo mẹ cha không cho mãi
Cái cuộc đời cũng chẳng ai lo
thằng người bé giờ mồ côi cuộc sống
quên bẵng luôn cái gọi là ngày xưa
Cái thời nhỏ, nhỏ xiu cho vào túi
Cái thời khó, bói mãi cũng chẳng còn ra
Tôi tặng mình một mớ tuổi thơ
tuổi nào thơ, còn thơ hay còn mớ?
Quê.
giữa ngược xuôi dòng đời ội ã
trong thành phố những 8 triệu "dưng"
đi đến đâu cũng toàn gặp kẻ lạ.
Tôi phải lòng với những buồn vui
kẻ xa quê kể câu chuyện năm cũ
có mùi biển, mùi hăng nồng, nắng khét
có bâng khuân nỗi nhớ nao lòng
Tôi phải lòng những chiều với bia
nghe cơ hồ tiếng "quê hương" gọi
giữa con phố đi trăm lần lạ
giữa con phố chẳng cố mà quen.
chẳng thể nào thấy đẹp một lần trăng
trăng nay sáng không át nỗi đèn
bánh dù thơm không thơm mùi Tết
tôi gửi lòng mình tận chốn xa xôi.
"xe đò chạy chỉ một ngày thôi"
gom những 'quê hương' từ khắp miền
tôi đắm mình trong muôn vàn tiếng gọi
tiếng dân quê trọ trẹ, nặng lòng !
Tôi phải lòng cái sự đơn côi
gã trai quê suốt đời đi lạc
ở chốn hẹn bao nhiêu người tưởng
cái xứ sở dù gắng chẳng thương.
tặng Tân.
mùa sao dầu, mùa chò xoay

taken!ngay.mua
1. Đôi khi chính mình mắc kẹt với Hà Nội, với New York, với Paris, với nước Nga hay cả với nước Nhật. Mắc kẹt với bất cứ nơi nào, bất cứ ở đâu, miễn là câu hát với tới.
Hà Nội mùa này trời không tắt nắng
phố vắng nghiêng nghiêng hàng cây khô
quán cóc liêu xiêu một câu thơ
Hồ Tây, Hồ Tây tím mơ ...
Mỗi câu hát vang lên, nỗi nhớ lại trùng phùng. Nhớ Paris mùa đông trắng toát. Nhớ chiều thu nước Nga khung cửa ngập vàng. Nhớ Hà Nội da diết như kẻ vắng nhà lâu ngày thèm một ngọn gió đê sông. Lạ kỳ ! Mỗi nỗi nhớ mang nhiều khuôn mặt, mỗi nỗi nhớ mang cùng khuôn mặt: mắc kẹt với nỗi nhớ Sài Gòn trong biết bao nỗi nhớ thành phố xa lạ.
Phố lạ vì rằng phố chưa quen.
Phố lạ vì rằng phố không quên.
2. Chưa đi đủ xa, nhưng cũng đủ để học được nỗi nhớ nhà. Đó là những lần hiếm hoi xa thành phố, chong mắt thức đêm một mình, cô độc hơn cả nỗi cô đơn thường ngày, thèm bất cứ thứ gì thân quen, bất cứ thứ gì mang hơi Sài Gòn. Và tự dưng, thèm cả được khóc.
"Nhớ Sài Gòn quá ! Tựa lưng vào tường mà khóc ..."(1)
Những nỗi nhớ xa xôi, không biết tự khi nào, về bên đứng cạnh. Bật khóc vì những điều mình chẳng thể ngờ, âu cũng là hạnh phúc !
Với tôi, bắt đầu từ nỗi nhớ nhà đó mà tôi đã trưởng thành - Việt
3. "Với ông, nước mắm là điều vĩ đại nhất sau tình yêu !"(2)
Chỉ có thể là tình yêu, và là một tình yêu mang dấu ấn cá nhân sâu sắc nhất.
(1) Phan Thị Vàng Anh
(2) Nguyễn Nhật Ánh
tập viết

Có lẽ nào trong vạn cơn triều đỏ
ta nhìn thấy nhau qua rệu rã mồ côi !!!
-----
Tôi tập viết mồ côi
trên đôi tay em bẫm
đôi mắt sáng vô vọng
nhoẻn miệng cười ngác ngơ.
Tôi tập viết thời gian
mơ hồ như bức lụa
làm sao để tạo tạc
đơn giản như vẽ thôi ?
Tôi tập viết đời tôi
trên bao la sương khói
hay ngáp dài rạo rạt
chỉ như một sáng rơi ?
Tôi tập viết bình yên
nơi râm ri nước mắt
cơ hồ bầy tôi nhỏ
quẫn quanh nỗi nhân-sinh
Tôi tập viết tình yêu
vút cao như đôi cánh
một ngày liệu cánh mỏi
có còn lại chơ vơ ?
Tôi tập viết mênh mông
ôi bao la hùng vĩ
này cây nằm dưới suối
triền cỏ trãi với đồi
Tôi tập viết dửng dưng
kiếp Con-Người khốn khó
có còn thấy mặt đau
tròn méo nhau hao gầy !?
Tôi tập viết chữ cha
oằn vai chung gánh mẹ
những ôm đồm sớm tối
rồi cũng hoá mây bay ...
Tôi tập viết ngày nay
sóng sánh đỗi cơ cầu
nổi một nét đậm xanh
um cây đời diệu vợi.
Tôi tập viết một hôm
rồi
một hôm hoá sớm mai ...
* Này nhân gian còn thấy đời nghiêng ?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


