Hiển thị các bài đăng có nhãn ngón cái. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ngón cái. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 21 tháng 10, 2012

khuất làn nước thẳm



Lòng như mù sương giăng ngang thành phố mấy nay: đến tận giữa buổi sáng mặt trời lên chói chang mù vẫn chưa tan. Thời tiết quái đản vô cùng; lòng người cũng chẳng kém. Cố nhiên mù lên không phải là không tốt.

Những buổi sáng đạp xe qua cầu, người xe thưa thớt, xoay qua là thấy mặt trời tròn to đỏ ối treo lưng lửng trên mặt nước nhấp nhánh, chung quanh là mù sương cảnh vật như nhoè đi, ảo diệu vô cùng. Có thể tôi hơi quá, nhưng cảnh đó đẹp. Càng lên cao càng đẹp. Nhưng chẳng được bao lâu trước khi ánh mặt trời lại chói chang. Sự thật là mặt trời lúc nào cũng nóng bức và tình yêu là cái tôi chưa bao giờ biết được.

Có lần tôi hỏi nó cảm giác đi qua một cuộc tình là như thế nào, có giống hút xong một điếu thuốc không. Nó cười khẩy. Rồi sau một hồi quanh co tuỳ người tuỳ chuyện tuỳ cuộc tình này nọ, nó nhả ra được một câu như là thuốc thì ngày nào cũng hút nhưng tình không phải lúc nào cũng hết; tất nhiên là sau khi bập một hơi thuốc. Tôi chẳng hiểu nó nói gì. Nó vẫn có cái kiểu leo dây một phát mất hút như thế tôi đu không kịp. Rồi nó nói gì đó nữa nhưng tôi không nhớ được. Có lẽ lúc đó tôi đu cây rồi.

Những cái cây luôn làm tôi dễ chịu. Tôi nhớ cái lần ngước lên nhìn bầu trời xuyên qua táng lá xanh ở bãi xe rồi nhìn xuống là vừa vặn bắt được mắt cô. Nhút nhát đã cứu tôi: vừa kịp trượt mắt nhìn xuống đất, tôi đã nghĩ là mình may mắn thoát chết. Tôi thoát chết thật. Nhưng có phải may mắn không thì tôi không chắc nữa. Chẳng gì chịu đứng yên như cây.

Một lần khác anh nói muốn có bồ/người yêu thì phải chủ động một tí. Kiểu như xông lên hay xông pha lăn xả gì đó thì mới được. Tôi lại nghĩ như thế có khi nào vì quá hăm hở mà thành ra nói dối không: những lời thốt ra không thực lòng, những nỗi nhớ nhung không thực thấy. Nhưng tréo ngoe là, cả với những cảm giác thực thụ ấy ngôn ngữ lại trở nên bất khả. Những gì thực lòng muốn nói ra lại là những điều thực lòng khôn tả. Như là nỗi nhớ. Và bóng đêm.

Suy nghĩ như vậy nghe có vẻ trẻ con. Tình thực tôi chưa bao giờ lớn: tôi luôn thấy mình là một đứa trẻ ngoan chậm lớn. Những đứa trẻ ngoan luôn được dạy rằng nói dối là điều xấu. Những đứa trẻ ngoan không làm điều gì xấu bao giờ. Dù thỉnh thoảng chính tôi cũng không đừng được.

Thỉnh thoảng tôi lại có cảm giác đang ở bờ bên kia. Ngắn thôi, nhưng dễ chịu. Như thể bản thân trở thành trong suốt và mọi thứ cứ vậy trôi qua; không gì giữ lại, không gì luyến tiếc. Trở nên vừa vô hình [invisible] vừa bất bại [invinsible], tôi lại thấy mình trở thành Gail, cùng căn phòng báu vật của ông. Và cũng tình yêu vô ngôn đó.

Cố nhiên tôi không phải Gail, dù rằng tôi cũng hiểu:
tình yêu là gánh nặng
tình yêu là sức mạnh
tình yêu là tái sinh
chi bằng là vô ngôn
dịu dàng nghẹn thở
nay những dự cảm ấy đã thành hiện thực. Tôi đã đến được bờ bên kia, tôi đã tìm thấy cho mình một điều gì để tranh đấu. Tôi đã làm tất cả mọi sự mình có thể. Chẳng còn gì khác để làm nữa ngoài đắm đuối đi vào bóng tối. Hoặc ánh sáng đó sẽ soi rọi bóng đêm, hoặc bị bóng đêm nuốt chửng. Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.

Vì tình cảm vốn là một việc hết sức riêng tư và thầm kín. 
Như những gì khuất làn nước thẳm.

















Thứ Tư, 17 tháng 10, 2012

Về mùi



Chiếu theo hội quy mới lập nghiêm cấm các thể loại nói chuyện sách, nghệ thuật hay phim phọt các thứ, chỉ ưu tiên và khuyến khích một thể loại duy nhất là nói chuyện gái nên hôm nay mình nói về mùi.


0. Trước tiên thì mùi phân ra thành mùi thơm với mùi hương. Dựa theo khái niệm bên kỹ thuật, cụ thể hình như là bộ môn đánh giá cảm quan của ngành công nghệ hoá-thực phẩm, thì mùi thơm là mùi ta nhận biết được bằng khướu giác-only; mùi hương là mùi ta nhận biết được bằng khướu giác khi nhai: tức là khi cho cái gì đó vào miệng và nhai thì cái mùi dậy lên sực nức cả mũi người ta gọi đó là mùi hương. Ở đây mình nói chuyện về mùi, thơm hay không thơm chưa bàn đến, vì có những mùi không thơm cũng không thúi nhưng nó có thể làm nẩy lên một cõi mơ màng gọi là ấu thơ. Ví dụ như mùi ẩm mốc nồng nồng trong mưa luôn làm tôi nhớ đến bức tường lành lạnh như rỉ nước ở nhà ngoại lúc tôi còn bé ti. 

2. Mùi, trước nhất, là một sự độc tài không thể khước từ. Như tiếng radio, như hoa sữa nở, như mưa rơi: một khi ở trong trường tác dụng, à không, vùng bao phủ của chúng thì khó lòng từ chối không biết đến sự hiện diện của chúng; trừ phi bị điếc mùi thì không tính. Nhất là trong buổi mưa đêm mà đi ngang những cụm hoa sữa đang nở rộ: khó lòng cưỡng lại một cơn mưa. Nhưng sự đáng sợ của mùi còn ở chỗ chúng ta không thể ngừng thở. Mùi vì vậy mà trở thành một quyền lực bất khả chối từ. Như là nàng.  

3. Có thể yêu nhau nhờ vào việc nhìn hoặc là nghe, nhưng để đắm say, ý tôi là, hoàn toàn bị nhấn chìm vào một nỗi mơ màng có tên gọi là nàng, thì nhất định phải nhờ vào mùi. Không nhất thiết phải là mùi thơm của nước hoa, mùi của sự quyến luyến có khi chỉ là một mùi gì đó rất riêng của hai người dành cho nhau, như là mùi mồ hôi hay một ít mùi hương còn vương trên nếp áo. Một ví dụ rất nổi tiếng và có lẽ nhiều người biết là cảnh anh chàng nọ túm lấy chiếc áo của người tình dúi vào lòng mà quặn xiết trong Brokeback Mountain. Nỗi đau đó là không thể tả được, nhưng tôi có thể thử nói về cái mùi đó. Như là kề tay lên môi và hít một hơi thật sâu cái mùi nồng ấm từ da thịt mình vậy. 

4. Một đặc tính khác của mùi là rất khó tái tạo lại. Tì như, việc nhìn tạo ra những hình ảnh được lưu giữ đâu đó trên vỏ não mà nếu muốn ta có thể tái tạo phần nào, hoặc toàn bộ tuỳ vào khả năng truy xuất dữ liệu não của đương sự, thành một hình ảnh tương đối cụ thể trong đầu mình. Âm thanh cũng phần nào giống vậy. Nhưng tái tạo một mùi là một việc khó khăn hơn nhiều. Khả năng tư duy mạnh về ngôn ngữ hay hình ảnh không giúp được gì nhiều cho sự tái tạo mùi này một cách trực tiếp, có chăng là những cảm giác thường được đính kèm theo cái mùi đó. Hoặc một cách vô thức chúng ta có cảm giác nao lòng khi dường như dậy lên một mùi hương nào đó bất kể chung quanh có đang là cái mùi khỉ gì. Lúc đó ta có nỗi nhớ. 

5. Tôi không biết phải nói gì. Nhưng mùi tóc nàng lúc đó chỉ thoảng trôi qua nhẹ thôi. Nhẹ lắm, phải ngồi thật gần mới nghe được. Gần đến mức có thể chạm được vào nhau Tôi ngồi im thật im, cố hít thật sâu cái hương thơm dịu dàng ấy. Tôi những muốn ghi nhớ cái mùi ấy, nhưng không được. Tôi cố ngồi im và thở sâu. Tôi không cả ngước lên nhìn nàng. Hình như nàng mỉm cười. Tôi biết rằng nàng cười. Tôi biết nàng ở đó. Tôi đắm mình trong mùi thơm của tóc nàng gần. Dẫu chỉ một lúc thôi. 












Thứ Ba, 16 tháng 10, 2012

A small measure of peace



Đó là buổi sáng tôi ngồi trong phòng làm việc.

Không phải là làm việc mà tôi ngồi im. Tôi ngồi im im. Êm êm.

Thực ra tôi không ngồi im. Tôi ngồi nghe nhạc. Tôi nghe nhạc trên Youtube: từ Dire Strait đến Radiohead, đến Dean Martin, rồi lại Dire Strait. Chủ yếu là Dire Strait. Cứ hết bài thì tôi lại nhấp play một lần nữa. Lần nữa. Lần nữa. Nữa; on every street. Lũ chim ở đâu kêu chíu chít chả biết tụi nó có nghĩ nó đang hót hông.

Rồi có một lúc tôi nhận ra tiếng bọn trẻ dưới sân mẫu giáo như là đang ré lên. Mới 10.30 buổi sáng đầu tuần, chúng nó làm gì mà ré lên? Hay là bọn nó được cho ăn? Chịu. Tôi lại chúi đầu vào máy.

Buổi sáng rèm phòng kéo kín. Ánh sáng từ cửa sổ xuyên qua lớp rèm mỏng rọi lên bàn. Tôi ngồi cách khoảng sáng đó một đưa tay.

Tụi nhỏ hết la rồi. Nhạc cũng tắt rồi. Phòng còn tiếng máy.

Nghe được tiếng gõ bàn phím, tiếng ghế lắc lư. Còn con xu đang đứng chu mông vào cửa phòng. Nó vừa nằm xuống rồi.

Lúc đó tôi ngờ ngợ có một điều gì vừa trôi qua. Tôi nghĩ đến đoạn kết của Sinh vào ngày xanh. Tôi nghĩ đến cảm giác lâng lâng và thanh thản đó. Tôi nghĩ đến những buổi sáng mù sương che mờ cả mặt trời. Tôi nghĩ đến bờ sông dập dềnh nước lâu lại thoảng mùi hoa sữa. Nghĩ nhiều quá tôi không nghĩ nữa. Tôi nhìn xuống khoảng nắng trên bàn. Tôi biết đây là một khoảnh khắc đặc biệt. Gần như là kỳ diệu. Tôi biết chắc như thế.

Vì cô ở đó.
Và tôi tồn tại.















Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2012

những bản tình ca lúc rạng đông






thơm như tóc nàng gần.






Thay vì bị cuốn tuột cấp kỳ xuống vùng tối đen của xoáy nước sâu là bước chân từ tốn theo những vòng xoáy trôn ốc mỗi lúc một co lại. Giống như bước đi trên cát lún; từ từ, từ từ. Với gương mặt bình thản và nụ cười trên môi. Không gì khờ dại bằng trái tim người tình nguyện.























Thứ Hai, 24 tháng 9, 2012

ánh mắt em ở đâu?




Tôi đã không ngửi được mùi biển. 

Đến ngày thứ ba thì nỗi buồn bắt kịp tôi. Là buổi sáng dịu dàng như cơn mưa nhẹ. Tôi ngồi dưới táng hoa sữa, hướng nhìn thẳng ra biển. Mặt đường sẫm màu. Những thân cây sẫm màu. Những chùm lá hoa sữa bung ra như giọt nước vỡ. Rồi, em đến cùng cơn mưa.

Mất một lúc tôi mới nhận ra người đàn ông bên cạnh đã ngừng nói chuyện. Ông ngồi im, nhìn ra biển. Biển yên như buổi tối chúng tôi đứng bên cửa sổ rít thuốc; thành phố mưa tầm tã. Rồi Taylor Swift thảnh thót:

Just close your eyes
You'll be alright."

*

Tôi đã không ngửi được mùi biển.

Hay những cơn mưa nhoe nhoét đã rửa trôi mất cái mùi mằn mặn đó rồi?

*

Tôi nhớ cô. Tôi nhớ cái quãng trường sau mưa ướt rượt đầy người phía sau chỗ cô ngồi nhả khói nhẹ nhàng và nói về điều gì đó mong manh. Như có nỗi buồn nào trong đó? Hay nỗi buồn của tôi?

Buổi tối tàu về chúng tôi chui ra một góc toa căn tin mà hút thuốc, uống bia. Khói bốc lên rồi vụt cuốn về phía khe hẹp phía cửa sổ kéo lên rồi bay ra ngoài. Gió thổi. Tiếng người. Tàu nghiêng. Ngã. Nghiêng. Cảm giác như tôi có thể ngồi vậy đến sáng. Tàu đi đến sáng mai thì tới nơi. Tàu đi đến sáng thì tới. Tàu đi đến sáng. Tôi biết hôm nay cũng đang bị cuốn vào bóng đêm hun hút phía cuối đường tàu. Rồi ngày mai chúng tôi sẽ xa nhau. Hôm nay mãi mãi không còn nữa.

*

Như mọi lần tôi đến và gửi nỗi buồn lại cho biển. Dẫu chỉ một lúc, rồi vội vã trở lại cuộc đời mình. Biển chẳng cho tôi lấy được một niềm vui nào; nó cứ mãi miết rạo rạt rạo rạt suốt đêm ngày. Nhưng tôi vẫn trở về. Trở về. Tôi lại trở về. Rồi lại vội vã trở lại cuộc đời mình. Rồi trở về.

*

Buổi sáng hôm sau tôi dậy muộn. Sau một giấc ngủ ngắn, căn phòng vắng lặng chẳng còn cả tiếng trẻ con bên sân nhà trẻ dưới kia. Nắng rọi sáng bừng tấm màn che phía đầu giường. Có chút gì ngột ngạt. Như chỉ đảo mắt qua là lại thấy hình hài bé nhò đó. Như là nỗi nôn nao đã theo tôi vào phòng. Như là có một trái tim vung cánh trong lồng ngực (*).







(*) Người đẹp ngủ mê.