Hiển thị các bài đăng có nhãn nhảm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhảm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 26 tháng 11, 2012

"Cô ơi, con muốn mua rau."



1. Thói quen là sự thực hành của vô thức. Mọi khi ý thức không nhận ra sự tiếm quyền của thói quen nên cuộc đời vô sự. Rắc rối nảy sinh khi cái thằng ý thức ấy bỗng nhiên nó bảo "êh coi chừng kờ", hay nói cách khác quy trình được thiết lập cùng thói quen đó nay bắt đầu bộc lộ những dấu hiệu của "chuệch choạch". Vì nhiều lý do: do thay đổi môi trường, do thay đồi luật chơi, hay do vô thức lâu ngày đã hoá thành vô tâm đíu quan tâm mẹ gì nữa... Giải pháp lúc này chỉ đơn giản là ghi nhận các sự biến đổi rồi điều chỉnh quy trình theo hướng phù hợp với các tác nhân hiện thời. Hay đơn giản hơn là dừng làm theo thói quen cũ nữa.


2. Ví dụ như việc lái xe: đề máy, lên ga, vào số, kiểm tra mặt đường rồi cho xe chạy; các thao tác này là quá quen thuộc đối với một người chạy xe đến nỗi chẳng cần để ý [cơ thể] cũng tự khắc biết giảm ga trước khi lên số. Không thì xe sẽ bị giật, máy bị ép ga phát ra tiếng hú khá to. Đây là thao tác lỗi, cần loại bỏ ra khỏi quy trình. Tập luyện, mà cụ thể ở đây là thực hành, sẽ lặp đi lặp lại chuỗi những thao tác khả dĩ tạo nên hiệu quả mong muốn để hoàn thành một công việc cụ thể, như là lái xe, như là đi bợi; là dạy cho cơ thể thích ứng phối hợp các động tác phức tạp một cách tuần tự, nhịp nhàng và đồng bộ; là loại bỏ các động tác thừa và tiến hành ghi dấu ấn các thao tác gọi-là chuẩn. Thói quen được thiết lập cùng lúc với việc một quy trình được hoàn thành; dĩ nhiên, để đạt được một hiệu suất tốt nhất có thể. Và cứ thế tiếp diễn. Cho đến khi chớp sáng đó lại chợt loé lên "êh coi chừng kờ".


3. Mục này không phải kể chuyện mua rau. Nhưng sau một thôi hồi chờ đợi bao người đến sau nhưng xong trước, sau khi nhìn hết lượt những khuôn mặt ngơ ngác không biết đâu bấu víu, sau khi hết nhìn chiếc màn hình tinh thể lỏng hễ chạm tay vào là đùn phiếu mang số chờ lượt phục vụ lên rồi đến chiếc màn hình led sổ những gạch ngang màu đỏ, nhìn thêm một vòng quanh căn phòng ấy, tôi bước ra khỏi điểm thu cước lớn lớn đẹp đẹp đó với mảnh biên lai màu hồng trên tay, nụ cười trên môi cùng hồi ức mong manh của những ngày xa xưa mẹ móm lời cho khi lần đầu nhút nhát đi mua rau, bất giác tôi muốn thốt lên, nhỏ thôi: "Cô ơi, con muốn mua rau."

Mẹ!, quả nhiên, không nói sai bao giờ.











Thứ Năm, 11 tháng 10, 2012

Ông đã yêu ai bao giờ chưa?



Béo mỹ mều:ủa vậy hả
Béo mỹ mều:khổ thân rối loạn quá hen
Béo mỹ mều:cực lực thiệt
Béo mỹ mều:=))
Béo mỹ mều:Anh cứ hát mãi cái câu duy nhất của Beatles (duy nhất vì người ta chỉ cần biết câu ấy là đủ, chẳng cần gì thêm): All You Need Is Love. Suốt đời chúng ta đi tìm tình yêu, rồi buồn, không phải là không có gì để yêu, mà vì yêu quá nhiều người, nhiều thứ, nhiều nơi chốn, nhiều khoảnh khắc, nhiều câu chuyện. Yêu nhiều nhưng sao cái cảm giác thiếu nhau vẫn vương vất mãi. Chúng ta mong ước hội ngộ, tưởng tượng được ngồi với nhau một buổi thì sẽ thôi cô độc. Nhưng khi gặp nhau, mọi người nói rất nhiều, và chẳng nói được với nhau gì mấy. Cảm giác khát khao vẫn luôn quanh đây. Khi ra về, điều còn lại là một lỗ tr
Béo mỹ mều: Cảm giác khát khao vẫn luôn quanh đây. Khi ra về, điều còn lại là một lỗ trống, một chút băng không chịu tan nơi vách của trái tim. Chúng ta yên lặng khi ngồi trước mặt nhau, và yên lặng khi trở về với căn phòng của riêng mình. Tôi lên mạng, viết một câu nhỏ nhoi gửi đi vào cyberspace: “Hôm nay buồn quá”, rồi cảm thấy nói câu đó không với ai cả dễ hơn nói với người mình yêu nhất. Với những người mình yêu, chỉ có sự yên lặng.
­Béo mỹ mều:ỗi cô đơn lâu ngày thành bạn thân, đằm thắm đến nỗi kỷ niệm tôi yêu mến nhất trong một năm nay không phải là những ngày hay đêm vui chơi với các tình yêu, mà là một đêm ngồi chèo queo trên một chuyến xe đò vắng hiu từ miền Trung với một cái iPod bị hết pin (vì iPod luôn luôn bị hết pin khi mình cần nó nhất). Tôi nhìn ra cửa sổ, những vách núi mờ tối, bóng những cây rừng đến gần rồi đi xa, dường như bất động, dường như mênh mang như chưa bao giờ gắn bó với mặt đất, và tôi nghĩ, tất cả những chuyến đi của tôi từ nay về sau sẽ luôn luôn cô đơn, buồn bã và bất định như thế này, và tim tôi chợt buốt l
Béo mỹ mều:Và tôi lại đi tìm tình yêu, bởi vì all you need is love, tôi cần, không biết bao nhiêu thì đủ, trong khi tôi đã trót yêu quá nhiều thứ, đến nỗi tình yêu đã tràn ra khỏi lồng ngực, chảy lan đi mọi phía. Ôi những tình yêu không có hội ngộ, không có lời lẽ nào, không có con nhện nào giăng tơ nhốt những trái tim lại thôi đừng đi xa nữa. Không ai nói với ai: Hãy ở lại đây đêm nay, ít nhất là đêm nay.
Béo mỹ mều:hay nhỉ, người ta có thể viết 1 đoạn ngắn mà lưu truyền mãi mãi
Hêu hiền hậu:giống Dương nhỉ?
Béo mỹ mều:Dương nào?
Béo mỹ mều:này là Đoàn Minh Phượng
Hêu hiền hậu:còn dương nào nữa
Hêu hiền hậu:à
Béo mỹ mều:trong blog cũ của bà ấy
Hêu hiền hậu:toy có cảm giác không ưa bả
Béo mỹ mều:entry "All you need is love"
Béo mỹ mều:tôi lại rất ưa bả
Hêu hiền hậu:toy luôn có cảm giác bả bắt chước ai đấy
Hêu hiền hậu:hic
Hêu hiền hậu:với lại đoạn vừa rồi toy có cảm giác nó thiếu chút gì đó da diếc
Béo mỹ mều:vì nó bình thản
Béo mỹ mều:cái bình thản của người đi qua mất mát
Hêu hiền hậu:ừ toy chẳng thấy được cái đó
Hêu hiền hậu:he he
Béo mỹ mều:cái bình thản của người đi qua mất mát?
Béo mỹ mều:lộn
Béo mỹ mều:ông đã yêu bao giờ chưa?










Thứ Tư, 11 tháng 4, 2012

Không s[uy]ến ở SG





1. Đi ra biển và nằm ngắm sao là một việc làm vô ích. Những ngôi sao vô sỉ, chúng cứ chằm chằm nhìn tôi, mãi miết như thể cả ngàn năm nữa có trôi qua thì chúng vẫn cứ ở đó, chăm chăm nhìn tôi như thế. Dù thật chúng vẫn i như thế sau một ngàn năm nữa, nhưng còn tôi? Tôi đâu thể nằm mải đây mà chong mắt nhìn lên khung trời này, mặc kệ những cơn gió biển vồ vập, mặc kệ cái lạnh đêm từng cơn quặn buốt sống lưng. Nhưng tôi vẫn nằm đó. Bầu trời sao, buổi đêm, ở biển: chẳng có bất kì vẻ đẹp nào trong đó. Chúng cũng chẳng phải là của tôi. Nhưng có gì đó khó quên trong ảnh tượng những đốm li ti sáng tuốt trên cao kia, như khi ngọn lửa bùng lên tôi nghĩ về tuổi trẻ. Tôi nghĩ về tuổi trẻ của chúng tôi cũng như đống lửa trại đang cháy bùng lên kia, sắp tàn. Lửa cháy, mụi đỏ bị bốc vút lên, xoáy mình biến mất vào những tán lá ở trên cao. Lửa cháy, gió thổi bùng thêm sự lắc lư dữ dội. Lửa cháy, làm sao tiếp đây? Đơn giản là hoặc thêm củi, hoặc đốt lên một đám cháy khác. Nhưng đó là lúc khác, một cuộc vui khác.

2. Nói về vô sỉ, không thể không nhắc đến những con bồ câu của anh H.. Loài bồ câu vốn vô tội, cũng như tất cả các thể loại chim khác, chúng đều không có tội. Tội lỗi là ở con người và cố tật nâng bi của họ. Như con bò: ngu; như con khỉ: nhoi; như con heo: ăn;... Vấn để ở đây là gì? Chẳng có vấn đề m. gì: những giống loài khác là vô hình trong trường ngôn ngữ của con người, và ngược lại. Nhưng như vậy, vô hình chung, là ta mặc nhiên thừa nhận con người về bản chất là giống loài siêu đẳng hơn các loài động vật khác. Dù thực tế là ngược lại. Con người yếu ớt lắm, yếu ớt đến nổi không thể so đo được với (nhiều) loài khác về thế mạnh thể chất, thế nên nó phải tìm kiếm ưu thế cạnh tranh sinh tồn ở trí óc, và khả năng hợp tác xã hội. Mà đôi khi bị chìm khuất trong sự hào hứng của phần sau mà người ta quên mất phần trước. Để rồi có những hành vi nâng bi giống loài lộ liễu như trên. Theo đó, anh H. và những con bồ câu của anh, bỗng nhiên, trở thành hình tượng bị nâng bi của một cá thể lười suy nghĩ là tôi đây, dùng để nói về sự vô sỉ của những con bồ câu trong thành phố. Giá như không có xã hội và những cái bánh xe lăm lăm chạy qua, thì những con bồ câu của H. đã không mang một bộ mặt vô sỉ như vậy.

3. về tình yêu: tôi thấy mình trong nó.


4. Bọn con trai dễ thương lắm! Cứ có gì cũng có thể nói toẹt ra, rồi say xỉn rồi lại ôm nhau, rồi khóc, nếu có. Trong khi những gã đàn ông chẳng thể nào được như vậy. Họ quá cứng nhắc và giữ kẻ để thôi bấu víu vào một cái gì đó, tưởng chừng như là, không có thật nữa. Bi kịch là cả con trai hay là gã đàn ông đều có thể lọt thỏm vào bi kịch của đời mình, như là sáng phơi nắng tối phơi sương, hay là bi kịch về một người đàn ông đẹp. Chính xác hơn, bi kịch lớn nhất cuộc đời một người đàn ông là cái đẹp. Hay là ẩn ức gái đẹp. Thấy bi kịch ngời ngời chưa?

5. Trong nỗ lực cứu thế giới, tôi đi học triết. Lớp buổi tối, trên tầng 6, không (đi) thang máy. Quả nhiên thế giới không bao giờ thôi cần nỗ lực. Thầy tóc bạc, người tầm thước, và nói giọng nam. (Nam đối với Bắc, chứ không phải nam chọi với bóng nhé.) Dù là học triết ngoài giờ, lớp vẫn khá đông người tới học. Có cả người vừa tan làm ra ghé vào, có cả anh tóc dài nghệ sĩ, có cả các cô cậu sinh viên mặt non choẹt (là so với tôi thôi, chứ chả có đứa con nít nào trỏng). Thầy nói micro, giảng giải thân thiện, thậm chí còn đọc một số đoạn trích trong tài liệu cho lớp chép, giọng chậm rãi từ tốn, lặp đi lặp lại nhiều lần. Rất nhẹ nhàng.

Nghỉ giải lao, học viên có thể lên chỗ bàn kê sát phần tường nối liền bảng đen, tự pha cho mình một lý (dường như là) cà phê. Thầy ngồi tại chỗ, nói chiện thân tình với học viên. Đó là tôi nghĩ vậy. Tôi không trò chuyện với thầy. Nghỉ giải lao tôi ra ban công ngắm đường.

Ích lợi duy nhất của việc bị cận là khi tháo kính ra, mọi sự liền nhoà đi. Như là thêm vào những gì thường thấy một cái chút gì đó bí ẩn và lung linh. Hay là thêm vào trí tưởng tượng sự lấp lánh của những tư tưởng? Tôi cũng không biết nữa. Mắt kính hôm nay tanh mùi cá. Những con ve tháng ba chết tiệt cả rồi.

Thực ra đoạn trên là ảnh hưởng của Murakami. Kiểu như có gì chầm chậm lướt qua trước mắt và như có ai nắm thót mình.

Nhưng tôi vẫn biết rằng để có thể cứu lấy thế giới, người ta phải thắp nến lên, và yêu nhau. Không, bỏ thắp nến đi, yêu nhau thôi. Để còn bảo vệ môi trường.


















Thứ Năm, 23 tháng 2, 2012

Ghi chú về nỗi nhớ



Là một cái bẫy tâm lý. Đầu tiên là những biểu hiện rất trung dung như: chộn rộn, bồn chồn, chân tay rụng rời, đầu óc mơ màng, hay quá nữa là khó thở tức ngực v.v.. Những triệu chứng có thể là biểu hiện của bất cứ nguồn cơn nào khả dĩ gây nên chứng ép tim. Nó khiến vật chủ (trong trường hợp này là người) khó thể làm gì khác ngoài trưng mình trịu trận những cơn giày vò. Giày vò hơi quá, ở mức độ nhẹ nhàng hơn ta gọi là dép vò. Từng cơn từng cơn dép vò kéo đến như sóng biển nối nhau vỗ bờ.

Giữa những đợt sóng vò như thế, vô tình hay cố ý, may mắn hay xui rủi, nhanh chóng hay chậm rãi, vật chủ nhận ra một nguồn kích thích, mà đối với những triệu chứng vừa trên, là một nguồn cơn có tác dụng xoa dịu toa lớn. Việc nhận ra này có được là nhờ nghĩ. Nghĩ về một người nào đó là hoàn toàn khác với việc nhớ. Khác biệt này cơ bản giống với sự phân biệt giữa buồn và chán: chán khiến ăn lạc mất vị ngon; trong khi cái kia ăn cũng chẳng buồn.

Sau cái lần đầu tiên ấy, vật chủ được khuyến khích bởi những tác động xoa dịu của việc nghĩ, đồng thời bị thúc giục bởi những kích thích khó chịu kể trên sẽ có xu hướng nghĩ về cái nguồn cơn êm dịu đó một cách thường xuyên hơn. Cái gạch chân ở trên là rất quan trọng nhé, khác đi một chút là thành ra cái khác rồi.

Nghĩ dần thành quen. Tới một lúc mà những quá trình kể trên gầu như đồng loạt diễn ra, tức là không còn phân biệt đâu là nguyên nhân thúc đẩy, đâu là nguồn cơn phần thưởng, đâu là thật đâu là ảo nữa thì chính xác vật chủ đã chuyển hẳn sang một giai đoạn mới, gọi là lậm. Còn nhớ, chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi của sáng tạo, một chớp loé sáng khi bạn nhận ra cái-gì đằng sau những xung đột trái chiều đó. Nhớ là khoảnh khắc mà lần đầu tiên bạn gắn một hình ảnh nối liền phần khó chịu với êm dịu: những gì đẹp đẽ nhất, hoặc đã từng.

những gì đẹp đẽ nhất mà ta may mắn có được, cách tốt nhất để lưu giữ, là tiêm vào tĩnh mạch để nó chạy về tim. (*)












Thứ Ba, 21 tháng 2, 2012

tiểu biệt thắng tân hôn



Những ngày này có cái gì đó đang vỡ vụn. Cơ hồ là sợ hãi. Nỗi sợ-cái-gì-đó quá lớn khiến con người dúm dó, rồi rúc mình vào sâu trong tiềm thức: mọi việc cứ phó mặc cho vô thức đảm nhận. Suy nghĩ sẽ là quá xa xỉ, mỗi khi tiếng nói vang lên là mỗi lần tinh thần náo động. Mà có phải là yêu đương gì, chỉ là giấc mơ hạnh phúc chưa thể buông bỏ: ảo tượng lúc nào cũng đáng sợ khủng khiếp, một khi chúng ta bằng lòng.

Giọng này đang rất sến, thích hợp để làm thơ. Nhưng chẳng còn nhà thơ nào dưới tầng hầm; những căn nhà trống cả giấc ngủ trưa. Thế nên là nói nhảm.

Giữa lưng chừng cuộc vui, tôi chỉ muốn úp mặt vào tay rồi khóc. Có làm thế được không? - Chúng ta khóc, và thời gian không trôi nữa.

Không phải là buồn, chỉ muồn chui vào trong góc, rồi khóc. Nước mắt có phải niềm vui đâu, mà dè xẻn.

Như một buổi nào không cần biết, ngồi tơ hơ mà quặn thắt dập dồn: những cơn đau t[r]ym nổ vang lồng ngực. Đầu vang váng, và tay chân bủn rủn; theo sau từng hồi từng hồi dồn dập. Hơi thở gấp, mắt như dại đi. Không biết có ai quanh đây không; không cần biết là ai nữa. Như mang chì trước ngực, mà từng chập từng chập nóng ran bụng. (Như một cơn mắc nghẹn, treo đủnh đỉnh trước ngực.) Trạng thái này được gọi là say càfê. Và dịu dàng là đêm, huyền diệu chẳng phải chỉ là cô gái xấu xí: bữa này không càfê; nước chanh cũng làm ép tim?
Mà có hề chi, dù gì t[r]ym đau cũng chỉ kéo dài ba năm.

Vừa trên là bố láo đấy, cơn đau dài ba ngày thôi thì hoặc là lên bàn mổ, hoặc là lên bàn thờ rồi.

Nhưng không phải hễ cứ muốn là lên được. Cũng như không phải muốn là được phép mơ. Kinh nghiệm lúc này đóng vai trò tối quan trọng: đối phó với những cơn tâm lý bất ổn, mọi phán đoán lý tính đều chệch hướng. Bị dằn xé giữa những kích thích trái chiều là một trải nghiệm khôn kham, nếu thiếu sự điều chỉnh của kinh nghiệm.

Mấu chốt là tránh đối đầu trực diện: tránh toàn diện. Trì hoãn những lúc đối diện đơn đã độc đấu như thế, bố khỉ không thì hại t[r]ym lắm! Kinh nghiệm lúc này phát huy tác dụng vô cùng to lớn: thay vì vùi mình suốt ngày vào những ảo tượng, sẽ nhanh chóng chuyển hướng các nguồn lực tập trung vào các chủ đề trung dung hơn. Nhờ đó thiết lập nên một trạng thái giả cân bằng. Nhờ đó lý trí còn hữu dụng và tâm lý không rơi vào một trạng huống mà dân gian gọi là thần kinh thất thường, hay nửa điên nửa dại. Câu này là nói quá, không phải tin.

Ích lợi lớn nhất nhờ sự có mặt của kinh nghiệm, đó là tránh được những cơn trượt dài không vận tốc gốc nhưng tháo mẹ nó cái phanh/thắng: đối tượng-nạn nhân sẽ nhanh chóng đạt đến vận tốc cực đại rồi tiếp tục lao đi lao đi lao đi lao đi lao đi lao đi lao đi... và mãi như vậy, nếu không có sự xuất hiện của một lực tác dụng cùng tính chất nào khác, thì Newton bảo rằng, chuyển động đó là chuyển động đều mãi mãi. Kinh nghiệm sẽ làm mọi sự hơi khác đi - dù ít nhưng vẫn khác; và một cơ hội để có thể tận hưởng những luồng xung lực trái chiều dằn xé, trong khi vẫn còn đủ tỉnh táo để hất mặt lên mà tự trào: anh không có ngu, mặc dù có dại gái. Quả là sự vô tích sự không thể chịu đựng nổi của tồn tại.

Nhưng tất cả những gì kinh nghiệm làm được chỉ là trì hoãn thời khắc đó mà thôi. Hoãn cái thời điểm của tất yếu đó chậm lại ít nhiều, chứ không thể tránh được cú bắn nút chung cuộc của chai champagne đã bị xóc lên liên hồi. Trạng thái giả cân bằng vốn như viên bi đặt trên đỉnh một đỉnh cao chung quanh là các triền dốc. Chỉ một tác động nhỏ, theo bất kỳ hướng nào cũng có thể là khởi đầu cho một cuộc đổ dốc cấp kỳ. Mà đích đến không thể là gì khác ngoài sự im lặng mãi mãi. Nó giống như một lần chạm tay vào điều ước rồi biến mất cùng nỗi buồn, mãi mãi.

Và đó chính là lý do vì sao tiểu biệt thắng tân hôn. Thắng, ở đây, nghĩa là mạnh hơn, dù vốn chẳng bao giờ có thắng thua.






Thứ Năm, 16 tháng 2, 2012

Thuỷ điệu ca đầu







tra chữ:

但願人長久-
đản nguyện nhân trường cửu - chỉ cần, những điều mong mỏi trong lòng, người, dài lâu (trường cửu) [1]


明月幾時有 把酒問青天 - minh nguyệt kỷ thời hữu | bả tửu vấn thanh thiên - trăng sáng, bao nhiêu, mùa, có (≠ không) | cầm, rượu, hỏi, trời xanh

不知天上宮闕 今夕是何年 - bất tri thiên thượng cung khuyết | kim tịch thị hà niên - không, biết (những điều mình biết), trên trời, cung điện [TC] | nay, buổi chiều (ban đêm), ấy là, năm nào vậy?

我欲乘風歸去 唯恐瓊樓玉宇 - ngã dục thừa phong quy khứ | duy khủng quỳnh lâu ngọc vũ - ta, ham (muốn), cỡi gió (thừa phong phá lãng: cỡi gió phá sóng), về, đi (khử: giấu cất, bỏ đi) | nhưng, sợ, chỗ ở của thần tiên [TC] (quỳnh lâu ngọc vũ: cung điện ở trong mặt trăng) [2]

高處不勝寒 起舞弄清影 何似在人間 - cao xử bất thăng hàn | khởi vũ lộng thanh ảnh | hà tự tại nhân gian - trên cao (đối với đê - là thấp), chỗ ở, khôn xiết (bất thăng: không nổi, không xuể), lạnh | bắt đầu, điệu múa, đùa bỡn, nước trong, bóng | ai, tuỳ ý (ra vẻ thoả thích), cõi đời (thế gian, trần thế) [3]

轉朱閣低綺戶照無眠 - chuyển chu các đê ỷ hộ chiếu vô miên - đổi vị trí, sắc đỏ, gác, dưới thấp (cuối xuống), soi sáng, không, ngủ [4]

不應有恨何事長向別時圓 - bất ưng hữu hận hà sự trường hướng biệt thời viên - không nên (không trả lời?), có, oán hận, há, việc, dài (lâu), xoay về, xa cách (chia ly), thời (cơ hội), viên (đoàn viên) [5]

人有悲歡離合 月有陰晴圓缺 - nhân hữu bi hoan li hợp | nguyệt hữu âm tình viên khuyết - người có buồn vui chia cách xum vầy | trăng có u ám trong sáng tròn khuyết [6]

此事古難全 但願人長久 - thử sự cổ nan toàn | đãn nguyện nhân trường cửu - nay, việc, từ xưa (tự cổ dĩ lai), khó, trọn vẹn | xem [1] (*)

千里共嬋娟 - thiên lý cộng thiền quyên - đường xa cùng trăng sáng đẹp [7]

我欲乘風歸去 唯恐瓊樓玉宇 - [2]

高處不勝寒 起舞弄清影 - [3]

何似在人間

轉朱閣低綺戶照無眠 - [4]

不應有恨何事長向別時圓 - [5]

人有悲歡離合 月有陰晴圓缺 - [6]

此事古難全 但願人長久 - (*)

千里共嬋娟 - [7]


chuyển xuôi:

Chỉ mong người còn mãi

trăng sáng đã bao mùa | cùng rượu hỏi trời xanh

không biết chốn cung hằng trên cao đó | buổi đêm nay là năm bao nhiêu rồi vậy?

lòng chỉ muốn cỡi con gió đoạt về làm riêng | lại ngại nỗi chốn thần tiên cư ngụ

ở trên cao ấy khôn xiết lạnh | (gió) biến chuyển điệu múa đùa bỡn bóng nước trong | ai (mới) người thoả thích cõi đời này
qua gác đỏ dưới (trăng) soi sáng (những) đêm không ngủ

chớ nên oán thán há chẳng phải xa cách trong ngóng lâu ngày rồi cũng đoàn viên sao (?)

người có buồn vui li hợp | trăng có mờ tỏ đầy vơi

ấy chuyện xưa nay khó lòng trọn | chi mong người còn mãi

nghìn xa cùng trăng tỏ










đúng là không có dại (gái) nào là giống gái nào =))


Thứ Hai, 6 tháng 2, 2012

và t[r]ym anh biết hát *




em có phiền không,
nếu anh là đồi cỏ
lơ đễnh bước qua mà không chút níu chân?

em có phiền không
nếu anh là cọng gió
chẳng mang đến gì, cũng chẳng gì mang theo

anh yêu em, và đây là bài hát
anh yêu em, biết bao nhiêu mà nhiều?


*

em có phiền không
nếu em là ngọn gió
lơ đễnh lướt qua mà không cỏ níu chân?

em có phiền không
nếu em là ngày sớm
không dậy mùi hương hay những tiếng nói cười?

anh yêu em, và đây là nỗi nhớ
anh yêu em, những phố vắng đèn vàng


**

em có phiền không
nếu ngày mai không nữa

cúc đại đoá nở rộ
vẻ đẹp của tàn úa
hôm nay


***

em có phiền không,
anh yêu em, và nỗi nhớ giăng mùng.
















p.s: hình như là ảnh hưởng của Trăng rằm.


(*) tít lấy theo link


Thứ Hai, 3 tháng 10, 2011

Phải lòng một con hẻm



Không dễ dàng gì để nhận ra mình phải lòng một cái gì đó: một cái cây, một cái nhà, một cái ấm trà, một món quà, một bông hoa, một cái bánh gai v.v. đều khó ngang ngửa phải lòng một cô gái. Nói khí hơi quá, nhưng đúng là vậy; không dễ gì tìm thấy cái gì đó, mà ngay từ ánh mắt đầu tiên đi thẳng đến trái tim chẳng cần lượn qua bao tử. Nhưng khó không phải là không thể, nghĩa là chưa phải nan y thì còn cứu được. Đề chiều nào cũng có xổ; không ngày nắng thì ngày mưa; không ở đây thì ở đó; không đứa này thì cũng đứa khác: thể nào cũng đến cái lúc đó, khi bạn biết chắc rằng lúc này chính là lúc đó, khi không thể nhầm lẫn trật duộc đâu được nữa, xác quyết mà hiển nhiên như một cái búng tay, Tách!: bạn vừa giẫm phải mìn. Đùa đấy, bạn phải lòng một con hẻm thôi.

Dứt khoát con hẻm mà bạn phải lòng đó phải đẹp. Tức là không phải loại hẻm ngay ngắn thẳng tuột một đường đi từ đầu đến cuối, thế thì chán lắm, chán đến nỗi cả trộm cũng bỏ chẳng thèm vào đâu. Một con hẻm đẹp, phải là một con hẻm có chỗ quẹo, có ôm cua, có lấn ra thụt vô, có những chậu cây trên đầu, có ban công và những cửa sổ, có bờ tường vừa tầm bao lấy một khoảnh sân trần thấp, có những lưới đan mắt cáo khung gỗ cũ sần màu xanh, có bờ tường ẩm rêu xanh một mảng và ống to tháo nước từ sân thượng xuống đường - màu xám, có cả những tiếng cửa kéo và những người hàng xóm béo tốt chiều chiều tụ tập, và nhiều nữa nhưng nhất thiết hẻm phải rộng vừa đủ hai chiếc xe thong thả lướt qua nhau, có khi lại vẫy cả tay chào nữa. Rộng chừng đó thôi, hơn nữa có khi lại thành đường con, chả phải hẻm.

Đoạn trên là tôi bịa đấy; chẳng có tiêu chuẩn nào cho cái đẹp, cũng như đối với cái xấu, ngoại trừ cái giới hạn chặn trên (hay dưới?) của nó. Chúng chỉ là một lắp ghép tuỳ tiện của tôi nhằm gán cho một con hẻm nào đó cái vẻ đẹp mà mình sẽ (dễ) phải lòng. Vì vậy mà nó không thật; vì vậy mà nó (rất) đẹp. Cái vẻ đẹp trong ý tưởng ấy, là vẻ đẹp không thể cưỡng lại được! - Điều này không phải tôi nói, mà đúng hơn là do cái bác gì cưỡng cơn gió bấc nói ra, tôi chỉ trình bày một dị bản mông má của bác thôi. Lý tưởng hơn nữa thì con hẻm không-cưỡng-được ấy là một con hẻm ngắn, dẫn ra con đường dốc. Điều này chẳng có nghĩa gì khác ngoài việc phục vụ cho một viễn ảnh của một công cuộc lớn lao hơn cả bánh đa: chờ gái dưới cửa sổ gỗ. Bất cứ lúc nào người ta cũng có thể sến khi trời mưa. Tôi cũng không ngoại lệ.

Trở lại với con hẻm; con hẻm mà bạn sắp sửa phải lòng ấy. Nếu có thể, thì tôi sẽ khuyên bạn một điều cốt tử rằng: Hãy quên hết những gì tôi vừa nói. Không cần phải sửa soạn hay chuẩn bị gì hết, việc của bạn chỉ là đi thật nhiều và tìm cho mình một con hẻm để có thể phải lòng. Con hẻm đó không nhất thiết phải đẹp, cũng không nhất thiết phải rộng, điều quan trọng hơn cả là bạn có thể nhìn thấy mình trong đó. Bạn thấy được mình cởi trần và ngồi trước của nhà hóng mát một buổi chiều trời nóng; hay một buổi khuya lơ khuya lắc bạn về tới hẻm thì chỉ còn ngọn đèn đường đứng đón; hay buổi sáng chủ nhật bạn dựng xe lên rồi lụi hụi lau lau rửa rửa, hay là bất cứ gì khác nữa. Miễn là bạn rơi vào cái ham muốn gắn bó lâu dài với những gì đang thấy trước mặt, thì, Tách!, bạn đã phải lòng một con hẻm. Và cái bạn có được là một chốn gọi là nhà.

Bằng không, thì bạn cũng chỉ là một hạt muối trong đại dương mênh mông của hằng hà xa số những cái ngược xuôi tất bật không dứt ở chốn đô thành hoe lệ này gọi là giai cấp trung gian: cò.














.

Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2011

Everyman



*tiếp tục sự nghiệp câu vêu + chém gió vĩ đại: vâng, iem chém đây.



View Earlier Messages
1 Day1 Week2 Weeks1 Month3 Months6 Months1 YearAll
Thảo tắm.mưa 2:10 AM
bạn

beokii 2:10 AM
hả?

Thảo tắm.mưa 2:10 AM
film cuối cùng mà bạn coi là film dì dậy

beokii 2:10 AM
capitalism: a love story

Thảo tắm.mưa 2:12 AM
ah
tui có một thắc mắc

beokii 2:12 AM
?

Thảo tắm.mưa 2:13 AM
những film sản xuất sau năm 09 bạn thấy nhịp của nó so với những năm trước khác nhiều hong ?

beokii 2:13 AM
làm sao tui biết

Thảo tắm.mưa 2:14 AM
tui đang hỏi cảm nhận của bạn mà

beokii 2:14 AM
đó,
tui hông biết

Thảo tắm.mưa 2:14 AM
dậy thôi
thử kể hai ba film bạn thích mà nó được sản xuất gần đây đi

beokii 2:15 AM
temple grandin

Thảo tắm.mưa 2:16 AM
để tui search coi
còn film nào nữa hong ?

beokii 2:16 AM
capitalism: a love story

Thảo tắm.mưa 2:16 AM
uhm
còn film thứ 3 có thể có ?

beokii 2:17 AM
flowers (phim nhật)

Thảo tắm.mưa 2:18 AM
trong một cái film thì cái gì đụng bạn nhiều nhứt?

beokii 2:19 AM
chả biết được
tuỳ phim

Thảo tắm.mưa 2:19 AM
thí dụ capitalism a love story đi

beokii 2:19 AM
thường một phim hay thì phải kể được một cái gì đó
quyền lực cho kẻ yếu

Thảo tắm.mưa 2:20 AM
ah chen ngang một chút
bạn coi the pianist chưa

beokii 2:20 AM
chưa

Thảo tắm.mưa 2:20 AM
cái film có poster bàn tay oánh đàn
chừng nào lỡ coi nhớ nói tui nghe bạn thấy nó hay hong
àh

bạn có nghĩ lúc coi film mà mình thích được xúc động bởi nó thì đó là vì nguyên nhân nào hong, và bạn có nghĩ đưa đẩy cho ng ta xúc động cũng là một kiểu tuyệt kỹ có thể được làm dù ở đó không có cảm xúc thiệt để bôi trơn cho nó chạy hong ?

beokii 2:23 AM
cũng giống như đọc sách thôi, cái làm mình thích thì thường là cái đẹp

còn cảm xúc lên hay xuống thì cũng còn tuỳ

nhưng thường khi thấy cái gì mà mình thấy đẹp, thường thì cơ thể sẽ phản ứng lại bằng một cảm giác gọi là sướng

cảm giác sướng đó, hay còn gọi là cảm xúc, thì không có giả

Thảo tắm.mưa 2:25 AM
dù đó là sướng sướng hay sướng khổ thì cũng sẽ khiến mình ưng thuận và cảm thấy nó ?

và chịu cảm thấy nó chứ

beokii 2:26 AM
có thể là nó bắt nguồn từ ngộ nhận, hay hiểu nhầm, hay tệ nhất là, cái đẹp trá nguỵ thì cảm xúc vẫn là thiệt

và mình vẫn sướng

còn việc tạo ra những tình huống hay dẫn hướng cho cảm xúc xuất hiện ở người xem/đọc là tài kể chuyện của người sáng tạo; đối với cuốn sách là nghệ thuật kể chuyện của người viết, còn đối với bộ phim thì là tổng hoà nhiều yếu tố của một tập thể

không định nghĩa được cái đẹp, nhưng thường cái đẹp có tính chân lý, nghĩa là điều gì mình thấy đẹp thì thường nó có tính vững bền, và, trong nhiều trường hợp, có tính hợp thức về mặt đạo đức

nghĩa là cái đẹp, thường là, cái thiện

nhưng không phải lúc nào cũng vậy

cái đẹp thì là cái đẹp thôi, còn cái thiện chỉ là một biểu hiện không phải lúc nào cũng bắt buộc gắn liền

còn việc nhận ra mảng miếng của người viết/ bộ phim, thì không có nghĩa đó không phải cảm xúc thật

điều đó chỉ có nghĩa là mình già mẹ nó rồi, không dễ bị lừa nữa

còn cái việc ưng thuận, chịu cảm thấy hay đại loại gọi là cảm nhận đó là một câu chuyện khác

liên quan tới tiềm thức, khẩu vị và có khi thời điểm tiếp nhận nữa

Thảo tắm.mưa 2:31 AM
ừ hiểu rồi

cảm ơn bạn

bạn tính đi ngủ chưa?

beokii 2:32 AM
chưa biết nữa

giờ đang thèm gái

Thảo tắm.mưa 2:33 AM
ồh chuyện này hơi khó hiểu

beokii 2:33 AM
gì?

chả lẽ thèm trai thì mới dễ hiểu?

Thảo tắm.mưa 2:33 AM
không biết bạn thèm gái như thế nào và ra sao

hahahhaha

'.' hong

beokii 2:33 AM
giỡn quài

[...

-kiểm duyệt bỏ-

...]

beokii 2:35 AM
tức là người tình

[...

...]

mà nhìn chung có lẽ cũng giống nhau, thèm gái hay thèm trai cùng là thèm người tình

tình thôi, yêu hay không thì chưa tính tới

bên nào thì biết bên đó, không cần biết bên kia làm gì

nếu sau này có cho trai thèm thì hỏi nó nói cho nghe, có lẽ sẽ mường tượng được

nhưng giờ thì không cần hiểu

Thảo tắm.mưa 2:38 AM
bạn chưa biết có ngủ không kia

beokii 2:38 AM
gì?

Thảo tắm.mưa 2:38 AM
bạn lúc này đã hiểu tình yêu là gì chưa

beokii 2:38 AM
chả biết

Thảo tắm.mưa 2:38 AM
là không thèm biếc luông hay chưa có biết ?

beokii 2:38 AM
giống như số phức, có phần thực với phần ảo

nó lúc nào phần ảo cũng nhiều hơn

Thảo tắm.mưa 2:39 AM
vậy thì người thông minh hơn hay người ngu hơn sẽ yêu lâu hơn?

để nhận ra phần ảo để tạo ra phần ảo tiếp theo

hay để không nhận ra nó

beokii 2:40 AM
về lý thuyết thì yêu là một phản ứng chức năng của cơ thể phản ứng lại một loại kích thích phù hợp xuất hiện

lúc đó thì chả còn ngu hay khôn nữa

nhưng tình trạng kích thích năng lượng cao đó không bền

tức là yêu thì chỉ có một lúc mà giông giống yêu thì kéo dài

khôn hay ngu thì không ở chuyện lâu hay mau

mà sớm hay không sớm nhận thấy rồi thoát ra khỏi cái hiệu ứng bềnh bồng đó để trở về trạng thái cân bằng năng lượng tối thiểu

nhưng mà khó, bởi giống như thuốc phiện, say một lần rồi thì những lần sau cứ muốn quài, muốn nữa

Thảo tắm.mưa 2:43 AM
ừh

vậy

ba má mình là còn yêu nhau không ?

beokii 2:43 AM
còn chuyện nhận ra rồi tiếp tục tạo phần ảo để kéo dài thêm cái phần lung linh của trạng thái kích thích cao độ đó không phải là do khôn hay ngu

mà là một cuộc phiêu lưu mà lý trí trở thành thứ yếu

so với sự hoà hợp và cơ duyên giữa hai cá thể tham gia

lúc đó cái điều khiển không phải là đầu óc, mà là bản năng

nhìn chung vợ chồng thường yêu theo kiểu khác mà ông bà gọi là thương

thương thì có cả tình + nghĩa nữa

tức là tình theo thời gian trở thành thứ yếu trong khi nghĩa thì lại tăng lên

không phải là lúc nào cũng vậy, nhưng để hai người dưng nước lã sống lâu dài với nhau chung một mái nhà, thì ít nhiều, cũng sẽ có những biểu hiện như vậy

thế hệ trước là một thế hệ bi thảm, tình yêu vốn đã là xa xỉ, nay lại càng xa vời

điều này không có nghĩa là họ không yêu nhau

nhưng bây giờ họ có còn yêu nhau không? hay chỉ còn thương nhau? hay chuyển tình yêu qua một dạng chăm nom mà lâu nay họ quen đặt lên một sự thay thế có tính kết dính là những đứa con?

cái này không thể trả lời được trừ khi là người trong cuộc, tức là mấy chục năm sau nếu có con thì mới biết được

Thảo tắm.mưa 2:49 AM
mấy chục năm lận hả ?

beokii 2:50 AM
thì nhanh cũng phải chừng 20 năm nữa thì con nó mới đủ lớn mà hỏi câu ba má còn yêu nhao hông

Thảo tắm.mưa 2:50 AM
thế hệ trươc' bi thảm nhưng sao chuyện tình yêu ở lúc đó được coi trọng hơn và bây giờ nhìn lại thấy lúc đó cũng đẹp hơn ông ?

beokii 2:50 AM
khách quan mà nói thì họ không có nhiều lựa chọn

Thảo tắm.mưa 2:50 AM
ừh

beokii 2:51 AM
mà khi không có nhiều lựa chọn thì con người thường kiên nhẫn hơn

chủ quan một chút thì có thể quy cho đặc điểm thời đại

Thảo tắm.mưa 2:51 AM
nhưng mà lựa chọn quá nhiều về bản chất là có tốt cho cảm xúc không ?

beokii 2:52 AM
thế hệ trong chiến tranh với thời bao cấp thì ảnh hưởng của chủ thuyết cũ còn đương thịnh

tức là trong quan hệ nam nữ, cái sức ì của lễ nghi với quan điểm đạo đức khắc khe của xã hội vẫn là một nguồn lực có khả năng giám sát cũng như răn đe với các thành viên

Thảo tắm.mưa 2:53 AM
ừh

beokii 2:54 AM
tức là lúc cái củi đó còn đủ chắc thì những chuyện phóng túng hơn sẽ bị coi là đáng xấu hổ, một mặt sẽ bị phê phán rồi giấu đi, một mặt sẽ không thể là cái mà nó hiện đang tràn ngập trên các trang báo mạng nước nhà: trở thành cái gì đó khuyến khích cho những người khác

thêm nữa là thời chiến khi mà ngày mai còn không biết sống hay chết, thì cái sự bất định đó lại trở thành một cái áp lực, buộc người ta hoặc chân trọng cái ít ỏi mình có hôm nay, hoặc phủ bỏ tất cả mà sống vội

nhưng mà chiến tranh thì vội thế đéo nào được

quyền được lựa chọn, nói chung, có thể gọi là tốt

nó cho con người có thêm nhiều cơ hội để nói có với cái mới, mà tiếp xúc cái mới luôn là một trong những cách dễ dàng và hiệu quả để làm người ta sướng

nhưng về bản chất thì cảm xúc không pảhi là do lựa chọn tạo ra

tức là nhìn theo quá trình thì sự lựa chọn tạo ra tình huống, tạo ra các ngã rẻ, và thậm chí định nghĩa bản thân một người trong mắt những người khác nữa

nhưng cái đó là điểm ngọn rồi, còn điểm gốc chính là khả năng một người tự hiểu mình

và thứ nữa là hình mẫu mà người đó lựa chọn trở thành nữa

bởi vì đối với một người đàn ông được dạy dỗ theo lối nghiêm khắc từ nhỏ và đã quen với việc như vậy rồi, thì việc ông ta chọn không thể hiện cảm xúc gì ra hay nói cách khác là phớt lờ những kích thích có hiệu lực với mình thì chẳng ai biết được ông ta có cảm thấy con mẹ gì hay không, điều mà sẽ gợi cho người ở ngoài nhìn vào một kết luận dễ dàng là ông ta máu lạnh.

tóm lại thì cảm giác hay cảm xúc gì gì thì cũng là một dạng phản ứng tâm sinh lý của cơ thể

còn những lựa chọn thực ra là những cánh cửa thôi,

chọn mở cánh nào thì cũng chỉ mở được một số hữu hạn cánh cửa thôi chứ không thể mở hết

nên vượt quá một con số nhất định nào đó thì số lựa chọn quá nhiều cũng thành vô nghĩa

tuy nhiên, tình trạng quá nhiều đó đôi khi gây nhiễu

Thảo tắm.mưa 3:04 AM
vì bản thân mình hữu hạn hả

beokii 3:04 AM
tức là làm cho người ta băn khoăn không biết cái nào tốt mà cái nào xấu

rồi chần chừ mà tốnt thời gian chọn lựa rồi chậm trễ trong chọn lựa, hay là chọn nhầm, vv.

Thảo tắm.mưa 3:05 AM
vậy trong một tình huống như vậy thì con người nên làm gì ?

beokii 3:05 AM
cái đó là sự xao nhãng của thời hiện đại

không phải vì bản thân là hữu hạn

con người rồi ai cũng chết mà

Thảo tắm.mưa 3:05 AM
ừh

beokii 3:05 AM
cái ngăn người ta mở hết tất cả cánh cửa trước mắt là thời gian

bởi vậy trong tình huống đối mặt với quá nhiều lựa chọn

người ta sẽ tốn rất nhiều thời gian, chỉ để phân biệt các lựa chọn, rồi đưa ra phỏng đoán

trừ phi người ta biết rõ mình là ai, và mình muốn gì

cái đó luôn khó

Thảo tắm.mưa 3:07 AM
vậy cái quan trọng nhất không phải là lựa chọn đúng mà là hiểu bản thân

nhưng hiểu bản thân là một chuyện vì trong khi hiểu người ta lại thây' một cái khác gọi là cái muốn bản thân mình là

vậy lúc đó phải xét tới cái gọi là khả năng chịu đựng của mình hả ?

beokii 3:08 AM
cái quan trọng nhất không phải là hiểu bản thân

cái quan trọng nhất chính là cái Đẹp

mỗi người rồi sẽ tìm ra cái mà mình gọi là Đẹp

gọi chung là Thẩm Mỹ

Thảo tắm.mưa 3:09 AM
trời ơi vậy thì mình sẽ chêt' mất trước khi mình có thể chết hợp lý

beokii 3:09 AM
mà Thẩm Mỹ là tự do, bởi vậy việc hiểu bản thân cũng chỉ là tìm thấy cái khung thẩm mỹ cho mình

từ đó mà người ta tạo ra được Đạo Đức

ví dụ, như Kant, cố gắng không phải là đạo đức, mà cố gắng để xứng đáng với nó.

hay như Niétztche (hình như viết vậy), thì đạo đức thuộc về kẻ mạnh

Thảo tắm.mưa 3:11 AM
ừh , câu này dễ hiểu hơn

beokii 3:11 AM
rồi sau đạo đức thì mới tới mọi việc

cái đó, gọi là tu thân

theo chủ thuyết của Nho giáo thì tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ

hiểu bản thân tức là tu thân,

còn ba cái còn lại là những cánh cửa mở ra do mình chọn thôi

Thảo tắm.mưa 3:12 AM
chính xác vì việc đó có cản trở việc phát triển cảm nhận của mình không ông?

ủa hiểu bản thân và tu nó tui nghĩ là hai việc không hẳn đi cùng với nhau

beokii 3:13 AM
"nhưng hiểu bản thân là một chuyện vì trong khi hiểu người ta lại thây' một cái khác gọi là cái muốn bản thân mình là"

cái này không phải là chịu đựng, mà là kiềm chế

theo phân tâm học của Freud thì tiềm thức con người phân thành ba tầng

ego, cái-gì-đó, super ego

mượn từ của Phật thì đó lần lượt là: ngã, cái-gì-đó, siêu ngã

nói một cách hình tượng, thì ngã là cái mình hiểu mình, cái-gì-đó là cái ngã của mình bị chi phối bởi các thiết chế xã hội, siêu ngã là cái ngã không thực, tức là cái ngã vượt qua khỏi sự kiềm chế xã hội

trở lại câu trên, thì khi mình hiểu mình

tức là mình nhận ra ngã

Thảo tắm.mưa 3:15 AM
ừh

beokii 3:15 AM
còn cái-gì-đó chính là sự kiềm chế về mặt xã hội của mỗi cá nhân phải chấp nhận khi tồn tại trong xã hội

tức là cái ngã của mình, mà người khác nhìn thấy

còn siêu ngã thì nói đơn giản là mặc mẹ chúng mày

theo đó, thì sự kiềm chế xã hội là đương nhiên và theo một cách nào đó, là cần thiết cho xã hội

còn việc chịu đựng thì vốn là một phần trong tu thân rồi

Thảo tắm.mưa 3:17 AM
ủa khoan

beokii 3:17 AM
"chính xác vì việc đó có cản trở việc phát triển cảm nhận của mình không ông?

ủa hiểu bản thân và tu nó tui nghĩ là hai việc không hẳn đi cùng với nhau"

Thảo tắm.mưa 3:17 AM
cái mình muốn mình là là ' cái - gì - đó ' hay cái siêu ngã ?

beokii 3:18 AM
là cái ngã

thực ra không phải là mình muốn

mà cái ngã xem như là bản năng của mình, nó điều khiển, chi phối mình

nói chính xác thì cái ngã là cái muốn, còn mình chỉ là thừa hành thôi

nhưng trở lại một chút thì trong cách phân chia của Freud, chủ quan ở chỗ, ông không coi trọng tiềm thức

tức là ổng cho rằng cái gì cũng có thể hiểu thấu

trong khi tiềm thức mỗi người là một bể sâu hút, mà hoạ chăng có thành phật người ta mới trút bỏ hết mọi chuyện mà soi rọi hoàn toàn bản thân

nên cách phân chia ở trên chỉ coi như một mô hình cho dễ mường tượng thôi

Thảo tắm.mưa 3:20 AM
vậy hóa ra hợp tác với bản thân trong cuộc đời này đúng là một trò may rủi bự hả

beokii 3:21 AM
may rủi thì lúc nào cũng có rồi

theo như heisenberg thì xác suất của một sự việc chính là hữu hạn ta biết về sự việc đó

Thảo tắm.mưa 3:22 AM
nếu như ngã là cái mình muôn' bản thân trở thành, thì, cái bản thân mình thật sự là, không hẳn, là cái bản thân mình cần và giới hạn chịu đựng của mình là khúc nào trong 3 cái đó ? hay nó thuộc luôn về ngã ?

ừh

beokii 3:22 AM
nghĩa là sự kiện A có xác suất xảy ra là 90% thì có nghĩa là, trong những gì ta biết, chỉ có 90% là sự kiện A xảy ra

nghĩa là trong giới hạn ta biết thôi

mà điều chưa biết là kì bí, vì ta còn chưa biết ta không biết cái gì mà

Thảo tắm.mưa 3:23 AM
ừh haha

beokii 3:23 AM
không phải, ngã là cái đòi hỏi của tiềm thức

ví dụ khi một người từ nhỏ có thói quen thủ dâm trong nhà tắm

thì lâu ngày tiềm thức khi nhớ cái môi trường đó, đến lúc người đó trưởng thành, thì không thể cương cứng, hay giao hợp được nếu không nghe tiếng nước chảy

cái đó là ví dụ cho sự đòi hỏi, đồng thời là, điều khiển của tiềm thức

ngã là cái, có thể nói, nằm sau trong tiềm thức, mà con người dần dần làm nó phát lộ ra

cái mình muốn trở thành thì thường cái đó là một hình tượng có tính xã hội rồi,

kể cả cái ông trong into the wild, muốn trở thành một người phản xã hội, thì bản thân ông ta đang trở thành một hình tượng của một xã hội khác, chống lại chính xã hội đã sinh ra ông ta

so sánh này hơi khập khiển, vì trước tiên thì xã hội là khái niệm chỉ sự kết tập của con người

trong khi cái phản-xã hội của ông đó, là một kết tập phi-con người, hay nói đúng hơn, là một tồn tại giữa tự nhiên

"ủa hiểu bản thân và tu nó tui nghĩ là hai việc không hẳn đi cùng với nhau"

Thảo tắm.mưa 3:29 AM
tui nghĩ cái ông trong into the wild đó

beokii 3:30 AM
chữ tu ở đây, hiểu theo nghĩa hẹp, tức là tu tập theo sách Thánh Hiền, còn nghĩa rộng là rèn luyện bản thân cả về trí tuệ lẫn thể lực, mà quá trình đó, là quá trình tự thân cũng như là tìm hiểu bản thân sâu sát nhất

Thảo tắm.mưa 3:30 AM
àh thôi tui đang nói lại ý của ông

ở đây có một câu hỏi nhỏ

beokii 3:30 AM
nói làm sao?

nói lại đi

Thảo tắm.mưa 3:31 AM
tui thấy việc ổng có một cái lập trường không muốn ở cùng con người mà theo ông gọi là phi xã hội

thì thật ra nó được sinh ra từ xã hội nghĩa là cái nguồn căn của ổng là xã hội , từ đó ổng dùng nó để sinh ra cái kia chứ ko hẳn là phản xã hội sinh ra ổng như ông nói

nó hơi khác một chút

còn câu hỏi nhỏ là

'.' mập cũng dễ bịnh mà sao bạn hiểu hết trơn mà bạn ko rèn luyện cho khỏi mập dzạy ?

beokii 3:35 AM
đang tự nói mìn hả?

Thảo tắm.mưa 3:35 AM
hong đang hỏi bạn

beokii 3:35 AM
thì tự mìn trả lời coi

Thảo tắm.mưa 3:36 AM
cái này chắc là súp pơ ê gồ

hoặc tâng` thứ 4

beokii 3:36 AM
ảo tưởng thôi

Thảo tắm.mưa 3:37 AM
huh?

ảo tưởng gì cơ?

beokii 3:37 AM
còn hông là bạo biện

Thảo tắm.mưa 3:38 AM
ừh

cảm ơn bạn

beokii 3:38 AM
khỏi cảm ơn

bữa nào qua sờ cái được rồi

Thảo tắm.mưa 3:38 AM

beokii 3:38 AM
khỏi cảm ơn

Thảo tắm.mưa 3:40 AM
thôi bạn đi ngủ đi

beokii 3:40 AM
không

đang thèm gái

Thảo tắm.mưa 3:41 AM
ủa vậy mấy lúc này thì làm sao để ngủ được?

beokii 3:41 AM
sóc lọ

Thảo tắm.mưa 3:41 AM
àh nhớ rồi

còn một thắc mắc nữa

beokii 3:43 AM
?

Thảo tắm.mưa 3:44 AM
trong cuộc đời ngắn dài dài ngắn thì mỗi con người chọn cho mình một cái hay, vài cái, quan trọng nhất đối với mình để lao động hay lao lực vì nó thì là đúng hay sai ?

vì có vô vàn thứ có thể coi là quan trọng trên đời dựa trên ý nghĩa của tụi nó

beokii 3:44 AM
đúng hay sai là thuộc phạm trù chân lý

phải hay trái, tạm xếp vào phạm trù đạo đức

chân lý là phải luôn đúng, với bất kỳ người nào.

nhưng chân lý lại là sản phẩm của con người, nên bản chất chân lý của nó cũng không toàn vẹn

theo đó rốt lại, chả có đúng sai mẹ gì ở đây hết

kể cả câu này cũng đếch phải là chân lý

nhưng từ khi con người có thể thoát ra khỏi cái manh mún chật vật của cơm ăn áo mặt

thì cuộc đời con người phải đối diện với một đòi hỏi hết sức người đó là: làm mẹ gì cho hết ngày?

lúc đó, mới xuất hiện cái thứ gọi là ý nghĩa

tức là, ý nghĩa là một cái gì đó được tạo nên, từ hành động của con người.

tự thân nó không phải là ý nghĩa, mà chỉ là một dạng của huyền thoại, truyền miệng, hay niềm tin lâu đời, giống như là làm việc thiện là để đức cho con

thực ra, nhìn theo một cách khác, khi người ta liên tục có những hành động thiện nguyện, tức là người ta trở thành một tấm gương, và lúc này họ càng cố gắng kéo dài hoạt động này, thì sự cố gắng của họ càng trở thành một cái gì đók hông thực, và bởi vì thế, cũng chính sự không thực đó, làm huyễn hoặc hoá và phù phiếm hoá việc làm của họ

nói tóm lại, đức ở đây, chính là cái tấm gương của họ chìa ra cho con cháu, nếu họ đủ thành tâm và vô vị lợi

còn thứ mình coi quan trọng, không phải tự thân nó có ý nghĩa

mà là bản thân mình trao cho nó một ý nghĩa, ví như là, sự tồn vong và hạnh phúc của những người nào đó mà có liên hệ với hạnh phúc của bản thân mình, lấy ví dụ như là người yêu

chẳng hạn

còn việc chọn lựa một hai cái quan trọng lao vào, thì là chuyện lý tưởng

chuyện đó khỏi phải bàn

Thảo tắm.mưa 3:55 AM
tui nghĩ tui nên dừng lại ở đây lúc này

beokii 3:55 AM
tìm quyền trợ giúp hả

Thảo tắm.mưa 3:55 AM
không

nên đi ngủ thôi.






quăng hình gái cà thẻ lên cho thêm phần man trá






















Thứ Năm, 1 tháng 9, 2011

On this day in 2010



Càfê sữa
i've found a girl under the tree
guess what? - she said nothing for free.
September 2, 2010 at 1:35pm · · 4 people

Lam Vu Thao
so how much did you pay her finally?
September 2, 2010 at 5:03pm · · 2 people

Càfê sữa
i'm not that worthy :)
September 2, 2010 at 9:51pm · · 1 person




and guess what? - i'm still not that (kind of) worry. J
















Happy your holiday, guys!