Thứ Năm, 21 tháng 5, 2015
một review nữa cụt ngủn
Trong nỗi sợ hãi ngày mai, thế là Sada cắt bén cây súng nước của Kichi rồi từ đó cả hai mãi mãi được bên nhau không thể chia lìa.
Một điểm nữa cần nhắc đến, là dưới cái nhìn của hôm nay, của thời buổi chập chùng hentai kimmuchi và jav nhây nhớt, thì những cảnh quay trong In the realm of sense (dịch realm thành vương quốc hay cương giới đều không làm bật lên được sự thế bất lực trước cái ý niệm thống trị của sense) không nhằm vào mục đích gợi dục. Cái nó gợi lên là những phức cảm mang màu sắc sa đích của nỗi khao khát bất khả bất thỏa. Họ muốn tan vào nhau, nhưng xác thịt thực không thế được.
Không phải không có dục tình; mà giữa hai con người đó, dục tình chưa bao giờ đủ.
Không phải nó không sốc, nhưng là thành viên thế hệ sexual content media bủa vây, tôi không cho phép đó được gọi là sốc được.
Giờ mình đi ăn mì.
Thứ Tư, 6 tháng 5, 2015
rồi cuối cùng thì trời cũng mưa
Khi ráng chiều là những cơn mưa dăm
Sâu thăm thẳm lòng ai hằng những đợi
Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2015
Một review cụt ngủn
Tiếp sau Ba sai lầm của đời tôi, Chetan Bhagat tiếp tục mang duyên dáng đến bên bạn đọc trong Khi yêu cần nhiều dũng cảm, hay dưới cái tên gọi có phần thành thật hơn, Ba mầu nhiệm của đời tôi.
Ấy phải gọi là phép mầu bởi vì không còn cách nào khả dĩ giải thích được những biến chuyển tráo trở mà không kém phần thành khẩn của vị tác giả ăn khách số một Ấn Độ hiện nay: Chetan Bhagat, lại một lần nữa cho chúng ta thấy, dẻo mồm là một ý niệm luôn luôn mới mẻ. Và tình yêu có tồn tại.
Vì vậy mà cuốn sách này xứng đáng được nhận 3/5 sao. Khỏi trả giá.
Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2015
Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2015
tất thối
Nắng phủ lên khoảnh trống giữa sân. Mùa này nhiều gió; xao xác, xào xạc.
chiều cuối năm không nhiều tất bật, cơ hồ chỉ những thoảng đưa của hương xưa gợi nhắc một mùa tết đã xa nay không còn. Tôi không biết nhớ gì. Tôi không biết mình nên nhớ gì.
*
Một năm mới lại hết, lại chép lại một câu chép lại cũ, theo kiểu thư lại vô lại: Học như nghịch thuỷ hành chu bất tiến tất thối.
*
[h]Ảo vọng của ta là đặt ở đó vậy.
Thứ Ba, 27 tháng 1, 2015
Chủ Nhật, 21 tháng 12, 2014
Rằm tháng mười
1. Xe rẽ vào ngõ nắng rải mật. Tôi nhớ có nói rằng may mà mình có điều hòa. Q cười. Lúc đó Q làm gì? Nhìn qua kính chiếu hậu chỉ thấy được nếp tóc rẽ ngôi, cái kính cận, và đôi mắt Q. Xe chạy chậm dần. Lúc đó tôi làm gì?
Tôi ôm ngoại về.
2. Ngoại mất rồi, mẹ thành mồ côi.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)