Thứ Ba, 31 tháng 12, 2019

31 dec 2019 - đặt gạch

Thứ Hai, 22 tháng 10, 2018

Trở về với nỗi buồn

Những chuyến đi ngắn cơ hồ như những lát cắt mỏng phớt chuội ra khỏi chập chùng chuỗi những hành quân vô tận của tồn tại chán chường, để rồi kết thúc là lúc ta sửa soạn trở về với phố phường.

Tôi vẫn yêu cuộc đời này với lòng thiết tha trẻ nhỏ háo hức mỗi sớm đến trường.

Nhưng không sao đừng được thời gian. Và vì chúng tôi đã lớn.


Chủ Nhật, 24 tháng 9, 2017

lại một chuyện sến ở công ty

Dear team,

such an honour to stand by you this afternoon.

little do they know about quite a journey we'd been through to make it to the site yet what happened there was worthy of its own way.

we were the last to leave the ground. we refused to just leave when it started to rain out of a sudden. the team was still there under the rain, finishing the work and then marching off.

and last but not least, we had fun time together.

therefore on behalf of Ban Tổ Chim thank you very much for your participation and enthusiasm.

your sincerely,
Am

Thứ Tư, 4 tháng 11, 2015

must they be growing old, too.



in an unexpected move she dropped me a message. i read a message, which was apparently clear and straightforward, of which i thought she would like me to act the same, and i read the contact name which has been saved in the phone memory for years. suddenly i felt glad. i knew i should be glad. i did be glad that she's still got my number after all those years, to which amount, to be precise, i have to confess that i could barely recall.

certainly the arrangement was made and we caught up each other in a small coffee shop located alongside the pavement of one of the biggest boulevard of the area; to be precise, her area; the apartment in which her temporary residence is based during days she was back in VN is just over there.

and we were just sitting here. in a peaceful and mild weather of the rainny season in Saigon. for a while.

felt like i just caught up with my youth. a part of which i was over through.

always it was feeling like at ease to see them growing.

they are growing. and i have no idea. about the sadness inside of them i had once seen.


must they be growing old, too.










Thứ Hai, 24 tháng 8, 2015

Ở vùng trời khác


Căn phòng trống vắng tiếng trẻ con
Đến cả chuông (thực ra là wifi) cũng mang tên nỗi nhớ
ngày mười bốn tháng bảy (thực ra là mười ba)








Thứ Ba, 4 tháng 8, 2015

Nguyễn Bắc Sơn


[...]

Mày gởi một chân ngoài mặt trận
Mang về cho mẹ một bàn chân
Mẹ già khóc đến mù hai mắt
Đời tàn trong lứa tuổi thanh xuân

[...]

- Căn bệnh thời chiến

Thứ Ba, 7 tháng 7, 2015

trước cơn trầm cảm

#ifwedreamtoolong

thoạt đầu tôi nghĩ, hẳn đây sẽ là một kiểu Murakami: một Murakami của phía bên kia cuộc đời. may là tôi đã nhầm; không có con mèo nào chui xuống giếng nghe điện thoại của ai cả.

kiểu như Đợi bọn mọi, khi đọc xong ấy, thì bạn sẽ muốn khóc. bạn nhận ra mình đang khóc. và bạn mừng vì mình đã khóc. cuốn sách này rất khác, một cái gì rất khác, khiến chúng ta khó thể khóc được. như dông bão của cả cuộc đời được nén vào một dấu chấm cuối câu, để khi dứt bút nhấc lên, ta nghe âm ba ngân lên vang vọng.

Goh Poh Seng làm tôi muốn đọc những gì khác ông viết nữa, hay chỉ là, được đọc lại nguyên bản của cuốn sách này. không phải để xem Nguyễn Dương Quỳnh dịch đúng hay sai. mà để nghe thấy cái tiếng nói, cái giọng rất riêng của người viết ấy, nó vang lên thế nào trong khí quyển của một ngôn ngữ lạ. hẳn là sẽ khác với một Nguyễn Dương Quỳnh nền nã.

tôi cũng không cho rằng đây là một cuốn sách tuyệt vời. tôi biết nó là một cuốn sách tốt; kể được một câu chuyện chân thật, bằng một giọng kể thành thật. có những ngọt ngào, và cũng có đau xót.

Kwang Meng (Quang Minh) có chút gì đó gợi nhắc đến Holden Caufield - một phiên bản mỏng phớt của y, không phải ở khoảng chửi thề, mà ở chỗ cả hai không sao hoà được vào cái xã hội mình. Nhưng có vẻ câu nói của Mr. Banks là miêu tả trúng nhất về nhân vật Meng này: con gái, chớ bao giờ ngừng mơ ước!

tôi cũng không rõ mình có thích Meng như mình có cảm tình với Holden hay không nữa. nhưng tôi nghĩ là tôi muốn nhớ. tôi muốn ghi nhớ cái cảnh Meng đứng ở bến tàu. cái cảnh cuối truyện Meng đứng ở bến tàu vào buổi tối, không có bầu trời và người đàn bà ngoại quốc cất tiếng hỏi. Meng lập tức bỏ đi. cậu không hiểu gì cả. Meng vội vã bỏ đi. cậu không hiểu bà ấy đang nói gì. cậu sợ hãi bỏ đi. cái cuộc đời này đang cố nói gì với cậu vậy?